Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

[gift fic][short fic] Khoảng lặng-MiLee



Author: Mi Lee


Kim Jong Hyun- Kim Soo Ri- Kim Ki Bum
[The first short fic - gift fic]

*Note: Cái fic này là dành tặng cho BFF của m` nhân dịp sn ha ;) và một người nữa sn vào ngày 23/09- Bummie của m`
Tự thấy m` chẳng làm dc gì cho sn các b. nên là đành viết fic :)
M` còn mún nói vài cái note nho nhỏ kể chuyện xung quanh cái fic này kiểu Behind the sence ấy cơ mà lại chưa có thời gian note cho hết
Đáng lẽ fic sẽ đc post vào sn Key là mai cơ mà tự cảm thấy mai có nhiều việc nên dời lại nay và còn một lí do nữa là mún cũng cố tinh thần cho m` và b. Cin về những chiện củ chuối liên quan đến trường lớp dạo gần đây
Đây là lần đầu tiên w short fic đường hoàng nên k thể thiếu sai sót 
Thứ 2 là part nay mình post chỉ mang tính giới thiệu và summary cho câu chuyện là nhiều nên chưa đi sâu vào tình huống nào cả :)
m` sẽ cố gắng hoàn tất cái fic này dù có dc yêu thik hay k iu thik
Và m` nghĩ nếu càng vào sâu m` sẽ wen và có nhiều tiết bộ hơn :)
ừm ~ vậy đã :)

--------------------------------------------------------------
“Giữa chúng ta luôn tồn tại một khoảng lặng như thế, rất lâu.
Và cậu hay tớ, ai sẽ là người phá vỡ khoảng lặng ấy
... hay không ai cả!?”

“Thu Seoul và những khoảng lặng…
Nếu không có chúng chắc giờ này chúng ta đã chẳng  gặp nhau
Thu Seoul và những khoảng lặng…
Nếu không có chúng chắc giờ này chúng ta đã yêu nhau
Cậu nhỉ!?”

Sự thật là, mỗi người trong ta đều có một khoảng lặng


Nói hay im lặng!?


Giấu kín hay chờ đợi...!?

.
.
.
Hãy để con tim quyết định cho em...


Khong lng

Chapter 1: Nhng cây bút màu


                                                                 *Part 1: Invisible

Lần đầu tiên nó gặp cậu cách đây bốn năm. Khi nó là một đứa học sinh mới.  Ngày đầu tiên vào học, nó đã  chọn một ghế ngồi thật khuất gần bên cửa sổ lớp và im lặng.
Mới đầu cả lớp đều nhìn nó một cách tò mò vì cái mác học sinh mới nhưng rồi lại thôi vì nó chả có gì đặc biệt
Nó rất thích chỗ ngồi  đã chọn. Người ta rất khó để thấy nó, nhưng nó lại có thể lẳng lặng quan sát tất cả mọi người. Những đứa trong lớp chỉ nghĩ đơn giản nó là một đứa ít nói và khó gần mà không hề hay, cho dù nó im lặng, nhưng không phải là nó không biết. Nó biết tất cả mọi thứ. Chỉ là nó chọn cho mình một cách khác biệt để nhìn nhận mọi thứ. Đó là qua những khoảng lặng của riêng mình…
Nó giống như là một người tàng hình trong lớp.


oOo

Giữa học kì đầu tiên, nó bắt đầu phát hiện ra những mảnh đối lập trong lớp
Đầu tiên là nó và cậu. Cậu và nó rất khác
Cậu là điểm thu hút của mọi ánh mắt trong lớp, trừ nó. Cậu hay cười nói với tất cả mọi người , trừ nó. Tất cả những đứa con gái trong lớp đều thích mê cái vẻ trưởng thành, cách nói chuyện đầy hấp dẫn của cậu, trừ nó. Hơn một lần, nó đã tự hỏi vì sao lại thế. Và rồi nó nhún vai , cười: đơn giản là vì nó là một đứa tàng hình.
Nó chẳng thấy buồn tẹo nào, lại còn thấy rất thú vị nữa. Đâu phải ai cũng có thể tàng hình như nó. Nó tự thấy hài lòng…
Nó vẫn hay chú ý đến cậu. Chẳng phải là nó chút gì đặc biệt với cậu, chẳng qua là vì cậu quá nổi bật trong lớp. Mọi hoạt động của cậu đều được bọn con gái bàn tán sôi nổi. Dù nó có không muốn biết thì cũng chẳng thể làm gì khác.
Năm học đầu tiên kết thúc, nó vẫn là một đứa vô hình đúng nghĩa với thành tích học tập khá ổn. Còn cậu vẫn là một người quá nổi tiếng trong cái lớp này, mặc dù thành tích học tập của cậu không bằng nó. Và lại một điểm khác biệt nữa.
Lần đầu tiên, nó thấy có người khác nó đến vậy. Thế nên, cho dù nó có thân thiện hơn đôi chút với những đứa ngồi bên cạnh nhưng với cậu thì dường như chẳng bao giờ nó nhìn kĩ  khuôn mặt cậu dù chỉ một lần. Lần đầu tiên, có một người  dù  mang tiếng  là bạn cùng lớp, nhưng chẳng bao giờ nó đi sượt qua cậu dù chỉ một lần. Cậu và nó có một khoảng cách quá lớn. Là cậu ấy, Kim Jong Hyun.


oOo

Đó là những mảng kí ức đầu tiên của nó và cậu. Đâu ai ngờ, người nó ngỡ  chỉ đi ngang qua cucộ đời nó một thoáng ngắn ngủi như thế thôi. Vậy mà lại là người nó chẳng bao giồ quên được…
Đâu ai ngờ, nó vẫn luôn là người tạo ra những khoảng cách, những khoảng lặng đối với cậu. Vậy mà  lại  có lúc nó ao ước ngay từ đầu có thể xóa bỏ những khoảng lặng như thế…
Đâu ai ngờ, có lúc nó sẽ khóc vì cậu, người khi xưa nó còn chưa bao giờ đi sượt vai qua…
Đâu ai ngờ được…

Cuộc sống vẫn thường hay ghép những mảnh khác nhau vào một bức tranh
Trớ trêu thay
Cậu và nó cũng vậy…


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

[gift fic][short fic] Khoảng lặng-MiLee



Author: Mi Lee


Kim Jong Hyun- Kim Soo Ri- Kim Ki Bum
[The first short fic - gift fic]

*Note: Cái fic này là dành tặng cho BFF của m` nhân dịp sn ha ;) và một người nữa sn vào ngày 23/09- Bummie của m`
Tự thấy m` chẳng làm dc gì cho sn các b. nên là đành viết fic :)
M` còn mún nói vài cái note nho nhỏ kể chuyện xung quanh cái fic này kiểu Behind the sence ấy cơ mà lại chưa có thời gian note cho hết
Đáng lẽ fic sẽ đc post vào sn Key là mai cơ mà tự cảm thấy mai có nhiều việc nên dời lại nay và còn một lí do nữa là mún cũng cố tinh thần cho m` và b. Cin về những chiện củ chuối liên quan đến trường lớp dạo gần đây
Đây là lần đầu tiên w short fic đường hoàng nên k thể thiếu sai sót 
Thứ 2 là part nay mình post chỉ mang tính giới thiệu và summary cho câu chuyện là nhiều nên chưa đi sâu vào tình huống nào cả :)
m` sẽ cố gắng hoàn tất cái fic này dù có dc yêu thik hay k iu thik
Và m` nghĩ nếu càng vào sâu m` sẽ wen và có nhiều tiết bộ hơn :)
ừm ~ vậy đã :)

--------------------------------------------------------------
“Giữa chúng ta luôn tồn tại một khoảng lặng như thế, rất lâu.
Và cậu hay tớ, ai sẽ là người phá vỡ khoảng lặng ấy
... hay không ai cả!?”

“Thu Seoul và những khoảng lặng…
Nếu không có chúng chắc giờ này chúng ta đã chẳng  gặp nhau
Thu Seoul và những khoảng lặng…
Nếu không có chúng chắc giờ này chúng ta đã yêu nhau
Cậu nhỉ!?”

Sự thật là, mỗi người trong ta đều có một khoảng lặng


Nói hay im lặng!?


Giấu kín hay chờ đợi...!?

.
.
.
Hãy để con tim quyết định cho em...


Khong lng

Chapter 1: Nhng cây bút màu


                                                                 *Part 1: Invisible

Lần đầu tiên nó gặp cậu cách đây bốn năm. Khi nó là một đứa học sinh mới.  Ngày đầu tiên vào học, nó đã  chọn một ghế ngồi thật khuất gần bên cửa sổ lớp và im lặng.
Mới đầu cả lớp đều nhìn nó một cách tò mò vì cái mác học sinh mới nhưng rồi lại thôi vì nó chả có gì đặc biệt
Nó rất thích chỗ ngồi  đã chọn. Người ta rất khó để thấy nó, nhưng nó lại có thể lẳng lặng quan sát tất cả mọi người. Những đứa trong lớp chỉ nghĩ đơn giản nó là một đứa ít nói và khó gần mà không hề hay, cho dù nó im lặng, nhưng không phải là nó không biết. Nó biết tất cả mọi thứ. Chỉ là nó chọn cho mình một cách khác biệt để nhìn nhận mọi thứ. Đó là qua những khoảng lặng của riêng mình…
Nó giống như là một người tàng hình trong lớp.


oOo

Giữa học kì đầu tiên, nó bắt đầu phát hiện ra những mảnh đối lập trong lớp
Đầu tiên là nó và cậu. Cậu và nó rất khác
Cậu là điểm thu hút của mọi ánh mắt trong lớp, trừ nó. Cậu hay cười nói với tất cả mọi người , trừ nó. Tất cả những đứa con gái trong lớp đều thích mê cái vẻ trưởng thành, cách nói chuyện đầy hấp dẫn của cậu, trừ nó. Hơn một lần, nó đã tự hỏi vì sao lại thế. Và rồi nó nhún vai , cười: đơn giản là vì nó là một đứa tàng hình.
Nó chẳng thấy buồn tẹo nào, lại còn thấy rất thú vị nữa. Đâu phải ai cũng có thể tàng hình như nó. Nó tự thấy hài lòng…
Nó vẫn hay chú ý đến cậu. Chẳng phải là nó chút gì đặc biệt với cậu, chẳng qua là vì cậu quá nổi bật trong lớp. Mọi hoạt động của cậu đều được bọn con gái bàn tán sôi nổi. Dù nó có không muốn biết thì cũng chẳng thể làm gì khác.
Năm học đầu tiên kết thúc, nó vẫn là một đứa vô hình đúng nghĩa với thành tích học tập khá ổn. Còn cậu vẫn là một người quá nổi tiếng trong cái lớp này, mặc dù thành tích học tập của cậu không bằng nó. Và lại một điểm khác biệt nữa.
Lần đầu tiên, nó thấy có người khác nó đến vậy. Thế nên, cho dù nó có thân thiện hơn đôi chút với những đứa ngồi bên cạnh nhưng với cậu thì dường như chẳng bao giờ nó nhìn kĩ  khuôn mặt cậu dù chỉ một lần. Lần đầu tiên, có một người  dù  mang tiếng  là bạn cùng lớp, nhưng chẳng bao giờ nó đi sượt qua cậu dù chỉ một lần. Cậu và nó có một khoảng cách quá lớn. Là cậu ấy, Kim Jong Hyun.


oOo

Đó là những mảng kí ức đầu tiên của nó và cậu. Đâu ai ngờ, người nó ngỡ  chỉ đi ngang qua cucộ đời nó một thoáng ngắn ngủi như thế thôi. Vậy mà lại là người nó chẳng bao giồ quên được…
Đâu ai ngờ, nó vẫn luôn là người tạo ra những khoảng cách, những khoảng lặng đối với cậu. Vậy mà  lại  có lúc nó ao ước ngay từ đầu có thể xóa bỏ những khoảng lặng như thế…
Đâu ai ngờ, có lúc nó sẽ khóc vì cậu, người khi xưa nó còn chưa bao giờ đi sượt vai qua…
Đâu ai ngờ được…

Cuộc sống vẫn thường hay ghép những mảnh khác nhau vào một bức tranh
Trớ trêu thay
Cậu và nó cũng vậy…


0 nhận xét:

Đăng nhận xét