Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010

31102010









Vì a là thiên thần
Và thiên thần thì k bao giờ có lỗi cả
Có chăng chỉ là những con người tầm thường đổ lỗi cho anh

Ah~...
Em biết vì sao em đau rồi










Chẳng phải khi a buồn thì e cũng buồn sao!?
E k muốn thấy a buồn
Càng k muốn thấy những nụ cười poker của a





Làm ơn ai đó, nói cho e biết m` phải làm sao đi
E phải làm sao đây!?
Làm sao để nói cho những con người ấy giữa vững niềm tin về a
Em có lỗi ~
E chẳng biết phải làm sao cả, a ạ




À~ E chưa bao giờ gét a
Cũng chưa bao giờ ngừng y a 


Em chỉ gét ~ con người đã khiến a fải cảm thấy có lỗi 
Khiến a cảm thấy buồn thôi
Anh này, a chưa bao h`  a có lỗi
Nên đừng bao giờ như thế a nhé





Mọi chuyện diễn ra
E chỉ biết e ngày càng tin yêu anh hơn

KJH, mãi tin anh ~


p.s: Hnay là ngày ma quỷ đó :) Nếu dc, tôi muốn làm thiên thần bảo vệ a hôm nay. Bảo vệ a khỏi tất cả những thứ phù phiếm đang diễn ra :)


Everlasting KJH :x

Thứ Bảy, 30 tháng 10, 2010

[Trans] Bên nhau mãi mãi



Hạnh phúc là khi nhìn thấy cậu cười
Nụ cười xua tan những phiền muộn lo âu


Mùa xuân còn rất lâu mới đến cậu nhỉ
Mặt đất còn giá lạnh lắm cơ mà
Nhưng, tớ vẫn đang đợi …
Đợi khoảng khắc những chôi non  đâm chồi trên đất lạnh kia

Dù rằng  hôm nay có  thật nhiều nỗi đau
Dù rằng  hôm qua những vết thương  chưa thể lành hẳn
Tớ vẫn muốn tin rằng mình có thể bỏ lại tất cả

Ta không thể sinh ra một lần nữa
Nhưng ta có thể tự mình đổi thay
Vậy nên…
Hãy bên nhau mãi mãi mải nhé

Mỉm cười với mình tớ thôi nhé
Xin hãy để những ngón tay cậu đan vào những ngón  tay của  tớ
Ứơc gì mọi thứ cứ thế cậu ha J

Tớ muốn đối xử thật tốt với cậu
Để chẳng bao giờ tớ phải hối tiếc một lần nào nữa


Hãy vượt qua biển bờ sầu đau


Cho dù hôm nay có thật nhiều nỗi buồn
Nhưng một ngày nào đó nó sẽ trở thành một kí ức ấm áp

Gía như có thể nhỉ, tớ muốn cho cậu thấy cả trái tim mình

Rồi ta sẽ thấy ý nghĩa của cuộc sống
Rồi ta sẽ hiểu niềm hạnh phúc khi mình được sinh ra



Thế nên…
Hãy bên nhau mãi mãi mải nhé

Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010

[Drabb]Đợi anh

Đợi anh

Nỗi đau, nhạt nhòa dòng lệ
Sự thật, vỡ vụn con tim



Chỉ cần bịt tai lại
Sẽ không phải nghe gì cả
Chỉ cần nhắm mắt lại
Sẽ không  phải thấy những điều đang diễn ra





Từ khi yêu anh, em đã tập chấp nhận mọi thứ
Từ bao giờ em trở thành một người cố chấp!?
Bỏ lại hiện thực
Em cố chấp yêu anh…



Chỉ cần bịt tai lại
Sẽ không phải nghe gì cả
Chỉ cần nhắm mắt lại
Sẽ không  phải thấy những điều đang diễn ra




Mộng tưởng. Yêu. Rồi đau.
Chẳng phải  đã trải qua quá nhiều rồi sao
Nỗi đau hôm nay
Sao sánh bằng khi em biết mình đã quá yêu anh




Chỉ cần bịt tai lại
Sẽ không phải nghe gì cả
Chỉ cần nhắm mắt lại
Sẽ không  phải thấy những điều đang diễn ra




Em không cần biết sự thật
Em không cần biết anh yêu ai
Em chỉ biết rằng mình yêu anh thật nhiều
Thế là đủ, anh ạ!




Chỉ cần bịt tai lại
Sẽ không phải nghe gì cả
Chỉ cần nhắm mắt lại
Sẽ không  phải thấy những điều đang diễn ra




Em sẽ vẫn tiếp tục yêu anh
Yêu mãi mãi
Em sẽ vẫn tiếp tục đợi anh
Đợi mãi mãi



Đâu phải  hạnh phúc trên đời chỉ khi có được anh
Đối với em, yêu anh mới chính là hạnh phúc



Vì ta là định mệnh nên sẽ mãi thuộc về nhau.
Chỉ là không phải ở đây, không phải lúc này
Vậy nên em sẽ đợi
Đợi đến khi trái tim anh thuộc về em…




Có thế hôm nay em đã khóc một chút
Có thể em hôm nay đã yếu đuối đôi lần
Nhưng giờ đây em đã biết cách vượt qua mọi thứ…





Thở thật sâu

 Quên đi tất cả



 Và yêu anh.



 “Bỏ lại sau lưng cả một thế giới phù phiếm, em biết, sự thật đối với em sẽ mãi là niềm tin về anh…”



Thứ Tư, 27 tháng 10, 2010

27102010

Ngủ một giấc sẽ quên ngay thôi mà... :)

Chủ Nhật, 24 tháng 10, 2010

[Drabb] Có phải anh để quên!?




Có phải anh để quên!?

Nắng tinh nghịch len qua khung cửa. Căn phòng của em lại ngập tràn trong nắng ấm ban mai.
Nắng hắt, tóc  em óng ánh.
Đến lúc phải tỉnh giấc rồi nhỉ…J ~

Em thức giấc sau giấc ngủ thật dài…
Để lại một số thứ trong giấc mơ của mình

“ Em quên rồi, tất cả! ”

Hôm nay em sẽ trở về là một em giản đơn
Trở lại với cuộc sống của riêng mình

“ Em quên rồi, tất cả! ”

Ăn kem thay cho bữa sáng.
Những quyển tạp chí bày đầy trên giường
Sàn phòng vương vãi những tờ giấy vò vụn, nhăn nhúm
Giống em chưa!?
Giống em khi xưa cái ngày anh chưa đến đấy
Những quy tắc vớ vẩn của anh… em không cần phải nhớ nữa
Cũng không cần phải làm theo nữa

“ Em quên rồi, tất cả! ”

Hoàn toàn quên rồi ~


Và từ khi em quên
Em mới phát hiện ra
Trong phòng mình, có rất rất nhiều thứ không phải của em…
Ai đó đã để quên lại thì phải!?
Là ai nhỉ…!?


Ai đó để quên rất nhiều thứ trong phòng của em


Ai đó để quên những bức ảnh của mình trong ngăn bàn em
Em đoán đó là một chàng thanh niên rất cao và điển trai.
Anh ta hay cười nhăn nhở và làm những điệu bộ nũng niệu thật đáng yêu
Anh ta cũng đã từng ôm em thì phải
Và hình như em cũng đã từng thích anh ta
Rất nhiều những tấm hình hai người anh ta để quên…



Ai đó để quên những tờ note dán khắp phòng em
Nét chữ rất đều.. Những quy tắc thật là buồn cười

“Quy tắc 1: Không được ăn kem thay bữa sáng >”<
Quy tắc 2: Không được để phòng bừa bộn đâu đó
Quy tắc 5: Không được vẽ anh là heo nữa >”<
Quy tắc 7: Không được bảo anh xấu trai hơn Bi Rain :p
Quy tắc 20: Không được từ chối ôm anh
Quy tắc 99: Không được bảo anh sến khi anh nói “AYE””

Người này thật là…
Đi rồi mà còn để quên một đống giấy như thế
Rồi em sẽ vất đi hết
Em sẽ lấy chỗ dán hình anh Bi

Ai đó để quên một chiếc ô màu hồng ở góc cửa
Ai đó để quên chiếc áo sơmi trắng
Ai đó để quên bức tượng hình con gà KFC trên bàn của em
Ai đó để quên rất nhiều gấu bông trên bàn em…
!?!?!?
“ Em quên rồi, tất cả! ”

“Có phải là anh để quên!?!?”

Em bật khóc.
Em nhớ… Em nhớ anh
Em nhớ nụ cười của anh
Em nhớ những quy tắc của anh
Em nhớ khi anh mang dù đến cho em những ngày mưa
Em nhớ cả lúc em lấy chiếc áo sơmi yêu thích của anh để đem ra thêu thùa
Em nhớ khi anh mua một đống gà rán cho em chỉ vì em thích bức tượng quà tặng…
Em nhớ anh hay tặng gấu bong cho em vào mỗi dịp lễ…
Em nhớ anh…

“Chia tay đi!”
“Nếu anh muốn! Tốt thôi”
“Em vẫn cứ bướng bỉnh như thế sao!?”
“Kệ em! Nếu không còn gì thì anh có thể đi…”
“Vậy thì em quên mọi thứ đi nhé… Hãy sống như cách em muốn”
Anh nhìn em lần cuối.. Anh thất vong lắm…
Sượt qua…
Em giật mình…
Anh đi ngược lối. Anh sẽ không bao giờ bước chung con đường tiếp tục với em.



Anh đi! Anh để lại thật nhiều kỉ niệm
Anh đi! Anh để quên cả em…


Em không thế! Không thể!
Em sai rồi…
Là em bướng bỉnh
Em sai rồi…
Em không thể quên anh
Em yêu anh thật nhiều…


Anh giận em lắm phải không anh!? Em phải làm sao đây…
Anh không còn tha thứ cho em nữa
Anh đã để quên em rồi… Anh đã để quên tất cả rồi…
Anh bỏ đi, xa em mãi mãi


Làm sao em có thể quên anh đây!?
Khi anh bỏ lại quá nhiều thứ, quá nhiều kỉ niệm bên em




Căn phòng … ngập tràn những kí ức
Đã là quá khứ xa rồi
Anh đi
Để quên thật nhiều…
Anh đi
Mang cả trái tim em
Và em ngu ngốc giờ đây mới nhận ra mình cần anh đến thế…



Em sẽ giữ lại tất cả
Để  khi nào anh trở về lấy lại những thứ anh để quên
Anh sẽ thấy rằng em hối hận nhiều lắm
Em sẽ nói rằng em nhớ và yêu anh thật nhiều
Và lúc ấy liệu anh có tha lỗi cho em không!?
Anh hãy để quên em thôi nhé… đừng bỏ rơi em…!
Xin anh.

END.
24*10*2010

[oneshot] ảo mộng

Author: Mi Lee

                                        Ảo Mộng


Nó lạc lỏng
Nó chơi vơi
Hiện thực. Nó phủ nhận tất cả.

Nó hay say. Nó biết mình là một đứa con gái chẳng ra gì. Quên mỉnh vào những vũ điệu xập xình, những âm thanh điên cuồng, nốc cạn những li vodka đắng nghét và nóng đến rực người…

Nó bất chấp, nó quên mình. Nó tỏ ra sốc nổi, cười mỉa mai trên những lời bình phẩm của thiên hạ…

Hư đốn. Chơi bời…thì sao chứ!?

Nó chẳng cần ai hiểu, chẳng cần ai quan tâm, càng không muốn ai chạm vào những nỗi đau quá khứ, hỏi nó về hiện tại hay chất vấn nó về tương lai…





Thứ chất lỏng trong chai kia, mê hoặc nó.Có nhiều thứ giống nhau đến lạ thường giữa nó và thứ nước kia. Khi ở trong chai, nó có vẻ bình yên . Nhưng khi ngấm vào trong người,, nó nóng rực, tạo ra những ảo giác khiến con người ta cảm thấy như được  giải thoát… Và rồi khi mọi thứ tan ra, tất cả lịm đi, ảo giác tắt, con người ta lại trở về, tầm thường và yếu đuối

Không biết bao nhiều lần, nó về nhà, nằm vật ra giường rồi òa khóc nức nở….


Nó chẳng còn biết mình là ai…

Nó miên man, nó buông xuôi… nó đâu cần cái hiện thực này… Nó muốn bỏ hết tất cả…


Nó khát khao yêu anh
Nó khát khao kiếm tìm chút hạnh phúc… trong ảo mộng


Mỗi lần say khướt
Nó lại thấy anh. Trầm lặng và tinh tế.

Anh chăm sóc nó, chẳng vì lí do gì cả… Ân cần như một người anh  và  dịu dàng như một người yêu…
Nó ngạo mạn và bướng bỉnh, nhưng nó để mặc cho anh chăm sóc, lo lắng và đau lòng


Anh bảo anh yêu nó. Nó cười chua xót. Anh ngốc lắm! Sao lại yêu một người như nó…Có đáng không!?

Nó chẳng biết lời yêu của anh có thật lòng không nhưng mọi thứ anh nói đều khiến nó hạnh phúc.



Nó lại tiếp tục say. Tiếp tục khiến anh đau lòng. Nó say để đêm về lại gặp anh

Và trong sau thẳm. nó khao khát yêu anh…
.
.
.




Rồi 1 ngày…
Thức tỉnh những cơn mơ triền miên
Nó kiếm tìm trong vô vọng
Anh? Anh ở đâu?


Thì ra chẳng có anh nào cả. Chỉ có nó và những ảo mộng tự hão huyền bản thân…
Nó điên rồi hay nó say hay nó tỉnh!?
Anh có thực sự tồn tại hay chỉ là ảo mộng của đứa con gái khát khao tình yêu….







Không phải? Anh vẫn yêu nó! Anh vẫn bên nó! Anh tồn tại
Nó chỉ đang mơ…

Nó lục tìm trong hộc tủ đầu giường một hộp thuốc ngủ và rót thêm một li rượu. Nốc tất cả số thuốc còn lại trong hộp và nhấp một chút vodka…

Mỉm cười

Nó lại thấy anh bên cạnh và giờ đây nó có thể vòng tay ôm lấy anh rồi…
Anh ngạc nhiên khi nó nói lời yêu…
“Em sẽ bên anh mãi mãi…”


Bỏ lại sau lưng quá khứ và thực tại, cả tương lai không lối thoát
Nó ở đây, bên anh trong cái ảo  mộng này, mãi mãi…



 Toàn thân cô gái giá lạnh...


Nó chìm sâu trong hôn mê và không bao giờ tỉnh lại.

END.
14/10/2010

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2010

[Trans] You are my angel



Ngày xửa ngày xưa…
Có một thiên thần trên trời cao luôn đem đến cho em cảm giác yên lành mỗi đêm

Và rồi một ngày, thiên thần ấy bảo yêu em…
Đó là điều kì diệu trong mùa tuyết trắng
Trái tim em không còn thấy giá lạnh




Người yêu dấu, anh chính là thiên thần của em
Hãy nói cho em những gì anh biết nhé
Có những điều nên nói ra anh à!
Anh biết rằng em yêu anh nhiều thế nào mà J
Và anh cũng thế đúng không, thiên thần của em!?
Và em sẽ đợi, …



Người yêu dấu, anh chính là thiên thần của em
Hãy nói với em rằng anh sẽ đến nơi đâu
Và em, em sẽ dõi theo tình yêu của anh
Vậy anh nhé…
Thiên thần sẽ luôn đợi em…
Anh hãy đi chậm lại nhé… để em có thể kịp nắm tay anh và bước bên anh



Và một ngày kia
Thiên thần mang đến cho em cuộc sống



“Mỗi người luôn được một thiên thần che chở, mỗi người đều có một thiên thần để yêu thương”
Lee Yoo Mi- 100610

Thanks vì một bài hát thật tuyệt
Tặng Soo Ri :x

Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2010

[oneshot]Too Late-MiLee

Author: Mi Lee


Summary: Too late... too late...I love you...
Too late...too late...I need you...
Too late...too late...I miss you
.
.
.
But it's too late to say everything...

[Lại một oneshot. Dành cho một ngày chán nản...]







Too late

-Anh có yêu em không?


-không!



-Tại sao thế?
-Vì anh  đã có người yêu rồi
Nó thôi không rúc người vào anh nữa. Nụ cười nó tắt





-Anh có yêu em không?
-Không!
-Tại sao thế?
-Vì em là bạn thân của anh, là đứa em gái bé bỏng của anh
Anh xoa đầu nó rồi đẩy cho nó que kem. Đêm sương không còn lạnh.
“Chỉ thế thôi sao!?”

Nó cũng muốn anh cởi áo khoác lên vai nó…




-Anh có yêu em không?



-Không!? Sao em suốt ngày hỏi thế. Em yêu anh à?








-Không. Em chỉ muốn biết ta sẽ là gì của nhau nếu không phải là bạn thân thôi.
Anh cười. Cười cho cái sự trẻ con của nó
-Ngốc. Là bạn thân không vui hơn sao? !
Anh nhéo má nó một cái:
-          Là người yêu sẽ chẳng bao giờ được nghe anh  hát Snow Flower đâu? Có muốn thế không !?
Nó chun mũi. Lắc đầu nguầy nguậy.
 Nó cũng muốn nghe Nothing better nữa. Bài mà anh bảo đã từng hát cho chị nghe đấy, duy nhất chỉ một người được nghe. Thế mà chưa bao giờ anh chịu hát cho nó nghe.




-Anh có yêu em không?
-Em đoán xem!
-Không à!?
-Ừ! Sao hôm nay em gái tôi thông minh thế. Thưởng cho em cây lollipop này J
Nó cầm cây kẹo xoay xoay. Nó muốn ăn sôcôla hơn …


-Anh có thể yêu em không?



Cô ấy là ai?
Mà sao anh yêu đến vậy!
Em gặp anh trước cả cô ấy cơ mà
Sao anh không yêu em?
.
.
.
.


-Nếu ngày mai em biến mất vĩnh viễn thì hôm nay anh có yêu em không?

-….

-Chắc là không anh nhỉ, anh có cô ấy rồi mà

Anh không nói lặng thinh. Nó biết mà…

Dù có chết người anh yêu cũng chỉ có một mà thôi
Phải không anh!?
Và em chấp nhận là một cô gái nhỏ của anh.
Em đã từng bảo mình, đừng nên yêu anh
Em lưỡng lự
Yêu. Không yêu. Yêu Không yêu…


Vậy mà em vẫn yêu…


Em không nói cho anh biết.
Chẳng phải nếu nói



Anh sẽ đau khổ sao!?





… em không muốn



Em quen rồi… em sẽ chịu được


Yêu là đau
Nhưng em thà chịu đau còn hơn chối bỏ tình yêu này

oOo

-Em có yêu anh không?
-…

-Không à!?

-…

-Nếu ngày mai anh biến mất vĩnh viễn thì hôm nay em có yêu anh không?

Tại sao em không nói. Tức là em yêu anh sao!?
Anh đau.
Sao em khờ thế…

.
.
.




Anh mất.
Người ta mới bảo với nó là anh mất…
Mất vì suy thận…

Nhảm nhí!
Anh bảo với nó là anh đi du lịch mà…~
Sao thế?
Ai bảo với nó là không phải đi…
Không phải
Không phải
Không phải
KHÔNG!

Nó khuỵu xuống, khóc nức nở

oOo

It’s too late…
Too late…
Too late…

oOo

Người ta đưa cho nó một hộp quà, bảo anh nhắn gửi lại.
Tối, sau khi khóc đến kiệt sức, nó mở quà của anh
Một chiếc áo len, một hộp sôcôla , một đĩa cd, một cái áo khoác mà anh vẫn hay mặc





“Chắc  đã quá muộn để nói lời yêu rồi, em nhỉ!?... “





Nó bàng hoàng…
Đĩa nhạc anh gửi là bản thu âm bài Nothing better của anh…
Ấm áp. Ngọt ngào


“Anh muốn cho em biết rằng. Em mãi mãi là người con gái duy nhất mà anh yêu”

oOo
Đêm mưa. Nó ngủ mê mệt…
Nó gặp anh, mỉm cười thật tươi đợi nó. Và đến khi nó muốn ôm anh thật chặt để rúc người vào anh, để khóc…
Nó muốn quay trờ lại… mọi kí ức…
Làm ơn.

I love you…
Bút when I said that it’s too late~
Too late
.
.
.
Too late
Anh tan biến.


END.
02/10/2010

Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010

31102010









Vì a là thiên thần
Và thiên thần thì k bao giờ có lỗi cả
Có chăng chỉ là những con người tầm thường đổ lỗi cho anh

Ah~...
Em biết vì sao em đau rồi










Chẳng phải khi a buồn thì e cũng buồn sao!?
E k muốn thấy a buồn
Càng k muốn thấy những nụ cười poker của a





Làm ơn ai đó, nói cho e biết m` phải làm sao đi
E phải làm sao đây!?
Làm sao để nói cho những con người ấy giữa vững niềm tin về a
Em có lỗi ~
E chẳng biết phải làm sao cả, a ạ




À~ E chưa bao giờ gét a
Cũng chưa bao giờ ngừng y a 


Em chỉ gét ~ con người đã khiến a fải cảm thấy có lỗi 
Khiến a cảm thấy buồn thôi
Anh này, a chưa bao h`  a có lỗi
Nên đừng bao giờ như thế a nhé





Mọi chuyện diễn ra
E chỉ biết e ngày càng tin yêu anh hơn

KJH, mãi tin anh ~


p.s: Hnay là ngày ma quỷ đó :) Nếu dc, tôi muốn làm thiên thần bảo vệ a hôm nay. Bảo vệ a khỏi tất cả những thứ phù phiếm đang diễn ra :)


Everlasting KJH :x

Thứ Bảy, 30 tháng 10, 2010

[Trans] Bên nhau mãi mãi



Hạnh phúc là khi nhìn thấy cậu cười
Nụ cười xua tan những phiền muộn lo âu


Mùa xuân còn rất lâu mới đến cậu nhỉ
Mặt đất còn giá lạnh lắm cơ mà
Nhưng, tớ vẫn đang đợi …
Đợi khoảng khắc những chôi non  đâm chồi trên đất lạnh kia

Dù rằng  hôm nay có  thật nhiều nỗi đau
Dù rằng  hôm qua những vết thương  chưa thể lành hẳn
Tớ vẫn muốn tin rằng mình có thể bỏ lại tất cả

Ta không thể sinh ra một lần nữa
Nhưng ta có thể tự mình đổi thay
Vậy nên…
Hãy bên nhau mãi mãi mải nhé

Mỉm cười với mình tớ thôi nhé
Xin hãy để những ngón tay cậu đan vào những ngón  tay của  tớ
Ứơc gì mọi thứ cứ thế cậu ha J

Tớ muốn đối xử thật tốt với cậu
Để chẳng bao giờ tớ phải hối tiếc một lần nào nữa


Hãy vượt qua biển bờ sầu đau


Cho dù hôm nay có thật nhiều nỗi buồn
Nhưng một ngày nào đó nó sẽ trở thành một kí ức ấm áp

Gía như có thể nhỉ, tớ muốn cho cậu thấy cả trái tim mình

Rồi ta sẽ thấy ý nghĩa của cuộc sống
Rồi ta sẽ hiểu niềm hạnh phúc khi mình được sinh ra



Thế nên…
Hãy bên nhau mãi mãi mải nhé

Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010

[Drabb]Đợi anh

Đợi anh

Nỗi đau, nhạt nhòa dòng lệ
Sự thật, vỡ vụn con tim



Chỉ cần bịt tai lại
Sẽ không phải nghe gì cả
Chỉ cần nhắm mắt lại
Sẽ không  phải thấy những điều đang diễn ra





Từ khi yêu anh, em đã tập chấp nhận mọi thứ
Từ bao giờ em trở thành một người cố chấp!?
Bỏ lại hiện thực
Em cố chấp yêu anh…



Chỉ cần bịt tai lại
Sẽ không phải nghe gì cả
Chỉ cần nhắm mắt lại
Sẽ không  phải thấy những điều đang diễn ra




Mộng tưởng. Yêu. Rồi đau.
Chẳng phải  đã trải qua quá nhiều rồi sao
Nỗi đau hôm nay
Sao sánh bằng khi em biết mình đã quá yêu anh




Chỉ cần bịt tai lại
Sẽ không phải nghe gì cả
Chỉ cần nhắm mắt lại
Sẽ không  phải thấy những điều đang diễn ra




Em không cần biết sự thật
Em không cần biết anh yêu ai
Em chỉ biết rằng mình yêu anh thật nhiều
Thế là đủ, anh ạ!




Chỉ cần bịt tai lại
Sẽ không phải nghe gì cả
Chỉ cần nhắm mắt lại
Sẽ không  phải thấy những điều đang diễn ra




Em sẽ vẫn tiếp tục yêu anh
Yêu mãi mãi
Em sẽ vẫn tiếp tục đợi anh
Đợi mãi mãi



Đâu phải  hạnh phúc trên đời chỉ khi có được anh
Đối với em, yêu anh mới chính là hạnh phúc



Vì ta là định mệnh nên sẽ mãi thuộc về nhau.
Chỉ là không phải ở đây, không phải lúc này
Vậy nên em sẽ đợi
Đợi đến khi trái tim anh thuộc về em…




Có thế hôm nay em đã khóc một chút
Có thể em hôm nay đã yếu đuối đôi lần
Nhưng giờ đây em đã biết cách vượt qua mọi thứ…





Thở thật sâu

 Quên đi tất cả



 Và yêu anh.



 “Bỏ lại sau lưng cả một thế giới phù phiếm, em biết, sự thật đối với em sẽ mãi là niềm tin về anh…”



Thứ Tư, 27 tháng 10, 2010

27102010

Ngủ một giấc sẽ quên ngay thôi mà... :)

Chủ Nhật, 24 tháng 10, 2010

[Drabb] Có phải anh để quên!?




Có phải anh để quên!?

Nắng tinh nghịch len qua khung cửa. Căn phòng của em lại ngập tràn trong nắng ấm ban mai.
Nắng hắt, tóc  em óng ánh.
Đến lúc phải tỉnh giấc rồi nhỉ…J ~

Em thức giấc sau giấc ngủ thật dài…
Để lại một số thứ trong giấc mơ của mình

“ Em quên rồi, tất cả! ”

Hôm nay em sẽ trở về là một em giản đơn
Trở lại với cuộc sống của riêng mình

“ Em quên rồi, tất cả! ”

Ăn kem thay cho bữa sáng.
Những quyển tạp chí bày đầy trên giường
Sàn phòng vương vãi những tờ giấy vò vụn, nhăn nhúm
Giống em chưa!?
Giống em khi xưa cái ngày anh chưa đến đấy
Những quy tắc vớ vẩn của anh… em không cần phải nhớ nữa
Cũng không cần phải làm theo nữa

“ Em quên rồi, tất cả! ”

Hoàn toàn quên rồi ~


Và từ khi em quên
Em mới phát hiện ra
Trong phòng mình, có rất rất nhiều thứ không phải của em…
Ai đó đã để quên lại thì phải!?
Là ai nhỉ…!?


Ai đó để quên rất nhiều thứ trong phòng của em


Ai đó để quên những bức ảnh của mình trong ngăn bàn em
Em đoán đó là một chàng thanh niên rất cao và điển trai.
Anh ta hay cười nhăn nhở và làm những điệu bộ nũng niệu thật đáng yêu
Anh ta cũng đã từng ôm em thì phải
Và hình như em cũng đã từng thích anh ta
Rất nhiều những tấm hình hai người anh ta để quên…



Ai đó để quên những tờ note dán khắp phòng em
Nét chữ rất đều.. Những quy tắc thật là buồn cười

“Quy tắc 1: Không được ăn kem thay bữa sáng >”<
Quy tắc 2: Không được để phòng bừa bộn đâu đó
Quy tắc 5: Không được vẽ anh là heo nữa >”<
Quy tắc 7: Không được bảo anh xấu trai hơn Bi Rain :p
Quy tắc 20: Không được từ chối ôm anh
Quy tắc 99: Không được bảo anh sến khi anh nói “AYE””

Người này thật là…
Đi rồi mà còn để quên một đống giấy như thế
Rồi em sẽ vất đi hết
Em sẽ lấy chỗ dán hình anh Bi

Ai đó để quên một chiếc ô màu hồng ở góc cửa
Ai đó để quên chiếc áo sơmi trắng
Ai đó để quên bức tượng hình con gà KFC trên bàn của em
Ai đó để quên rất nhiều gấu bông trên bàn em…
!?!?!?
“ Em quên rồi, tất cả! ”

“Có phải là anh để quên!?!?”

Em bật khóc.
Em nhớ… Em nhớ anh
Em nhớ nụ cười của anh
Em nhớ những quy tắc của anh
Em nhớ khi anh mang dù đến cho em những ngày mưa
Em nhớ cả lúc em lấy chiếc áo sơmi yêu thích của anh để đem ra thêu thùa
Em nhớ khi anh mua một đống gà rán cho em chỉ vì em thích bức tượng quà tặng…
Em nhớ anh hay tặng gấu bong cho em vào mỗi dịp lễ…
Em nhớ anh…

“Chia tay đi!”
“Nếu anh muốn! Tốt thôi”
“Em vẫn cứ bướng bỉnh như thế sao!?”
“Kệ em! Nếu không còn gì thì anh có thể đi…”
“Vậy thì em quên mọi thứ đi nhé… Hãy sống như cách em muốn”
Anh nhìn em lần cuối.. Anh thất vong lắm…
Sượt qua…
Em giật mình…
Anh đi ngược lối. Anh sẽ không bao giờ bước chung con đường tiếp tục với em.



Anh đi! Anh để lại thật nhiều kỉ niệm
Anh đi! Anh để quên cả em…


Em không thế! Không thể!
Em sai rồi…
Là em bướng bỉnh
Em sai rồi…
Em không thể quên anh
Em yêu anh thật nhiều…


Anh giận em lắm phải không anh!? Em phải làm sao đây…
Anh không còn tha thứ cho em nữa
Anh đã để quên em rồi… Anh đã để quên tất cả rồi…
Anh bỏ đi, xa em mãi mãi


Làm sao em có thể quên anh đây!?
Khi anh bỏ lại quá nhiều thứ, quá nhiều kỉ niệm bên em




Căn phòng … ngập tràn những kí ức
Đã là quá khứ xa rồi
Anh đi
Để quên thật nhiều…
Anh đi
Mang cả trái tim em
Và em ngu ngốc giờ đây mới nhận ra mình cần anh đến thế…



Em sẽ giữ lại tất cả
Để  khi nào anh trở về lấy lại những thứ anh để quên
Anh sẽ thấy rằng em hối hận nhiều lắm
Em sẽ nói rằng em nhớ và yêu anh thật nhiều
Và lúc ấy liệu anh có tha lỗi cho em không!?
Anh hãy để quên em thôi nhé… đừng bỏ rơi em…!
Xin anh.

END.
24*10*2010

[oneshot] ảo mộng

Author: Mi Lee

                                        Ảo Mộng


Nó lạc lỏng
Nó chơi vơi
Hiện thực. Nó phủ nhận tất cả.

Nó hay say. Nó biết mình là một đứa con gái chẳng ra gì. Quên mỉnh vào những vũ điệu xập xình, những âm thanh điên cuồng, nốc cạn những li vodka đắng nghét và nóng đến rực người…

Nó bất chấp, nó quên mình. Nó tỏ ra sốc nổi, cười mỉa mai trên những lời bình phẩm của thiên hạ…

Hư đốn. Chơi bời…thì sao chứ!?

Nó chẳng cần ai hiểu, chẳng cần ai quan tâm, càng không muốn ai chạm vào những nỗi đau quá khứ, hỏi nó về hiện tại hay chất vấn nó về tương lai…





Thứ chất lỏng trong chai kia, mê hoặc nó.Có nhiều thứ giống nhau đến lạ thường giữa nó và thứ nước kia. Khi ở trong chai, nó có vẻ bình yên . Nhưng khi ngấm vào trong người,, nó nóng rực, tạo ra những ảo giác khiến con người ta cảm thấy như được  giải thoát… Và rồi khi mọi thứ tan ra, tất cả lịm đi, ảo giác tắt, con người ta lại trở về, tầm thường và yếu đuối

Không biết bao nhiều lần, nó về nhà, nằm vật ra giường rồi òa khóc nức nở….


Nó chẳng còn biết mình là ai…

Nó miên man, nó buông xuôi… nó đâu cần cái hiện thực này… Nó muốn bỏ hết tất cả…


Nó khát khao yêu anh
Nó khát khao kiếm tìm chút hạnh phúc… trong ảo mộng


Mỗi lần say khướt
Nó lại thấy anh. Trầm lặng và tinh tế.

Anh chăm sóc nó, chẳng vì lí do gì cả… Ân cần như một người anh  và  dịu dàng như một người yêu…
Nó ngạo mạn và bướng bỉnh, nhưng nó để mặc cho anh chăm sóc, lo lắng và đau lòng


Anh bảo anh yêu nó. Nó cười chua xót. Anh ngốc lắm! Sao lại yêu một người như nó…Có đáng không!?

Nó chẳng biết lời yêu của anh có thật lòng không nhưng mọi thứ anh nói đều khiến nó hạnh phúc.



Nó lại tiếp tục say. Tiếp tục khiến anh đau lòng. Nó say để đêm về lại gặp anh

Và trong sau thẳm. nó khao khát yêu anh…
.
.
.




Rồi 1 ngày…
Thức tỉnh những cơn mơ triền miên
Nó kiếm tìm trong vô vọng
Anh? Anh ở đâu?


Thì ra chẳng có anh nào cả. Chỉ có nó và những ảo mộng tự hão huyền bản thân…
Nó điên rồi hay nó say hay nó tỉnh!?
Anh có thực sự tồn tại hay chỉ là ảo mộng của đứa con gái khát khao tình yêu….







Không phải? Anh vẫn yêu nó! Anh vẫn bên nó! Anh tồn tại
Nó chỉ đang mơ…

Nó lục tìm trong hộc tủ đầu giường một hộp thuốc ngủ và rót thêm một li rượu. Nốc tất cả số thuốc còn lại trong hộp và nhấp một chút vodka…

Mỉm cười

Nó lại thấy anh bên cạnh và giờ đây nó có thể vòng tay ôm lấy anh rồi…
Anh ngạc nhiên khi nó nói lời yêu…
“Em sẽ bên anh mãi mãi…”


Bỏ lại sau lưng quá khứ và thực tại, cả tương lai không lối thoát
Nó ở đây, bên anh trong cái ảo  mộng này, mãi mãi…



 Toàn thân cô gái giá lạnh...


Nó chìm sâu trong hôn mê và không bao giờ tỉnh lại.

END.
14/10/2010

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2010

[Trans] You are my angel



Ngày xửa ngày xưa…
Có một thiên thần trên trời cao luôn đem đến cho em cảm giác yên lành mỗi đêm

Và rồi một ngày, thiên thần ấy bảo yêu em…
Đó là điều kì diệu trong mùa tuyết trắng
Trái tim em không còn thấy giá lạnh




Người yêu dấu, anh chính là thiên thần của em
Hãy nói cho em những gì anh biết nhé
Có những điều nên nói ra anh à!
Anh biết rằng em yêu anh nhiều thế nào mà J
Và anh cũng thế đúng không, thiên thần của em!?
Và em sẽ đợi, …



Người yêu dấu, anh chính là thiên thần của em
Hãy nói với em rằng anh sẽ đến nơi đâu
Và em, em sẽ dõi theo tình yêu của anh
Vậy anh nhé…
Thiên thần sẽ luôn đợi em…
Anh hãy đi chậm lại nhé… để em có thể kịp nắm tay anh và bước bên anh



Và một ngày kia
Thiên thần mang đến cho em cuộc sống



“Mỗi người luôn được một thiên thần che chở, mỗi người đều có một thiên thần để yêu thương”
Lee Yoo Mi- 100610

Thanks vì một bài hát thật tuyệt
Tặng Soo Ri :x

Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2010

[oneshot]Too Late-MiLee

Author: Mi Lee


Summary: Too late... too late...I love you...
Too late...too late...I need you...
Too late...too late...I miss you
.
.
.
But it's too late to say everything...

[Lại một oneshot. Dành cho một ngày chán nản...]







Too late

-Anh có yêu em không?


-không!



-Tại sao thế?
-Vì anh  đã có người yêu rồi
Nó thôi không rúc người vào anh nữa. Nụ cười nó tắt





-Anh có yêu em không?
-Không!
-Tại sao thế?
-Vì em là bạn thân của anh, là đứa em gái bé bỏng của anh
Anh xoa đầu nó rồi đẩy cho nó que kem. Đêm sương không còn lạnh.
“Chỉ thế thôi sao!?”

Nó cũng muốn anh cởi áo khoác lên vai nó…




-Anh có yêu em không?



-Không!? Sao em suốt ngày hỏi thế. Em yêu anh à?








-Không. Em chỉ muốn biết ta sẽ là gì của nhau nếu không phải là bạn thân thôi.
Anh cười. Cười cho cái sự trẻ con của nó
-Ngốc. Là bạn thân không vui hơn sao? !
Anh nhéo má nó một cái:
-          Là người yêu sẽ chẳng bao giờ được nghe anh  hát Snow Flower đâu? Có muốn thế không !?
Nó chun mũi. Lắc đầu nguầy nguậy.
 Nó cũng muốn nghe Nothing better nữa. Bài mà anh bảo đã từng hát cho chị nghe đấy, duy nhất chỉ một người được nghe. Thế mà chưa bao giờ anh chịu hát cho nó nghe.




-Anh có yêu em không?
-Em đoán xem!
-Không à!?
-Ừ! Sao hôm nay em gái tôi thông minh thế. Thưởng cho em cây lollipop này J
Nó cầm cây kẹo xoay xoay. Nó muốn ăn sôcôla hơn …


-Anh có thể yêu em không?



Cô ấy là ai?
Mà sao anh yêu đến vậy!
Em gặp anh trước cả cô ấy cơ mà
Sao anh không yêu em?
.
.
.
.


-Nếu ngày mai em biến mất vĩnh viễn thì hôm nay anh có yêu em không?

-….

-Chắc là không anh nhỉ, anh có cô ấy rồi mà

Anh không nói lặng thinh. Nó biết mà…

Dù có chết người anh yêu cũng chỉ có một mà thôi
Phải không anh!?
Và em chấp nhận là một cô gái nhỏ của anh.
Em đã từng bảo mình, đừng nên yêu anh
Em lưỡng lự
Yêu. Không yêu. Yêu Không yêu…


Vậy mà em vẫn yêu…


Em không nói cho anh biết.
Chẳng phải nếu nói



Anh sẽ đau khổ sao!?





… em không muốn



Em quen rồi… em sẽ chịu được


Yêu là đau
Nhưng em thà chịu đau còn hơn chối bỏ tình yêu này

oOo

-Em có yêu anh không?
-…

-Không à!?

-…

-Nếu ngày mai anh biến mất vĩnh viễn thì hôm nay em có yêu anh không?

Tại sao em không nói. Tức là em yêu anh sao!?
Anh đau.
Sao em khờ thế…

.
.
.




Anh mất.
Người ta mới bảo với nó là anh mất…
Mất vì suy thận…

Nhảm nhí!
Anh bảo với nó là anh đi du lịch mà…~
Sao thế?
Ai bảo với nó là không phải đi…
Không phải
Không phải
Không phải
KHÔNG!

Nó khuỵu xuống, khóc nức nở

oOo

It’s too late…
Too late…
Too late…

oOo

Người ta đưa cho nó một hộp quà, bảo anh nhắn gửi lại.
Tối, sau khi khóc đến kiệt sức, nó mở quà của anh
Một chiếc áo len, một hộp sôcôla , một đĩa cd, một cái áo khoác mà anh vẫn hay mặc





“Chắc  đã quá muộn để nói lời yêu rồi, em nhỉ!?... “





Nó bàng hoàng…
Đĩa nhạc anh gửi là bản thu âm bài Nothing better của anh…
Ấm áp. Ngọt ngào


“Anh muốn cho em biết rằng. Em mãi mãi là người con gái duy nhất mà anh yêu”

oOo
Đêm mưa. Nó ngủ mê mệt…
Nó gặp anh, mỉm cười thật tươi đợi nó. Và đến khi nó muốn ôm anh thật chặt để rúc người vào anh, để khóc…
Nó muốn quay trờ lại… mọi kí ức…
Làm ơn.

I love you…
Bút when I said that it’s too late~
Too late
.
.
.
Too late
Anh tan biến.


END.
02/10/2010