Có phải anh để quên!?
Nắng tinh nghịch len qua khung cửa. Căn phòng của em lại ngập tràn trong nắng ấm ban mai.
Nắng hắt, tóc em óng ánh.
Đến lúc phải tỉnh giấc rồi nhỉ…J ~
Em thức giấc sau giấc ngủ thật dài…
Để lại một số thứ trong giấc mơ của mình
“ Em quên rồi, tất cả! ”
Hôm nay em sẽ trở về là một em giản đơn
Trở lại với cuộc sống của riêng mình
“ Em quên rồi, tất cả! ”
Ăn kem thay cho bữa sáng.
Những quyển tạp chí bày đầy trên giường
Sàn phòng vương vãi những tờ giấy vò vụn, nhăn nhúm
Giống em chưa!?
Giống em khi xưa cái ngày anh chưa đến đấy
Những quy tắc vớ vẩn của anh… em không cần phải nhớ nữa
Cũng không cần phải làm theo nữa
“ Em quên rồi, tất cả! ”
Hoàn toàn quên rồi ~
Và từ khi em quên
Em mới phát hiện ra
Trong phòng mình, có rất rất nhiều thứ không phải của em…
Ai đó đã để quên lại thì phải!?
Là ai nhỉ…!?
Ai đó để quên rất nhiều thứ trong phòng của em
Ai đó để quên những bức ảnh của mình trong ngăn bàn em
Em đoán đó là một chàng thanh niên rất cao và điển trai.
Anh ta hay cười nhăn nhở và làm những điệu bộ nũng niệu thật đáng yêu
Anh ta cũng đã từng ôm em thì phải
Và hình như em cũng đã từng thích anh ta
Rất nhiều những tấm hình hai người anh ta để quên…
Ai đó để quên những tờ note dán khắp phòng em
Nét chữ rất đều.. Những quy tắc thật là buồn cười
“Quy tắc 1: Không được ăn kem thay bữa sáng >”<
Quy tắc 2: Không được để phòng bừa bộn đâu đó
Quy tắc 5: Không được vẽ anh là heo nữa >”<
Quy tắc 7: Không được bảo anh xấu trai hơn Bi Rain :p
Quy tắc 20: Không được từ chối ôm anh
Quy tắc 99: Không được bảo anh sến khi anh nói “AYE””
Người này thật là…
Đi rồi mà còn để quên một đống giấy như thế
Rồi em sẽ vất đi hết
Em sẽ lấy chỗ dán hình anh Bi
Ai đó để quên một chiếc ô màu hồng ở góc cửa
Ai đó để quên chiếc áo sơmi trắng
Ai đó để quên bức tượng hình con gà KFC trên bàn của em
Ai đó để quên rất nhiều gấu bông trên bàn em…
!?!?!?
“ Em quên rồi, tất cả! ”
“Có phải là anh để quên!?!?”
Em bật khóc.
Em nhớ… Em nhớ anh
Em nhớ nụ cười của anh
Em nhớ những quy tắc của anh
Em nhớ khi anh mang dù đến cho em những ngày mưa
Em nhớ cả lúc em lấy chiếc áo sơmi yêu thích của anh để đem ra thêu thùa
Em nhớ khi anh mua một đống gà rán cho em chỉ vì em thích bức tượng quà tặng…
Em nhớ anh hay tặng gấu bong cho em vào mỗi dịp lễ…
Em nhớ anh…
“Chia tay đi!”
“Nếu anh muốn! Tốt thôi”
“Em vẫn cứ bướng bỉnh như thế sao!?”
“Kệ em! Nếu không còn gì thì anh có thể đi…”
“Vậy thì em quên mọi thứ đi nhé… Hãy sống như cách em muốn”
…
Anh nhìn em lần cuối.. Anh thất vong lắm…
Sượt qua…
Em giật mình…
Anh đi ngược lối. Anh sẽ không bao giờ bước chung con đường tiếp tục với em.
Anh đi! Anh để lại thật nhiều kỉ niệm
Anh đi! Anh để quên cả em…
Em không thế! Không thể!
Em sai rồi…
Là em bướng bỉnh
Em sai rồi…
Em không thể quên anh
Em yêu anh thật nhiều…
Anh giận em lắm phải không anh!? Em phải làm sao đây…
Anh không còn tha thứ cho em nữa
Anh đã để quên em rồi… Anh đã để quên tất cả rồi…
Anh bỏ đi, xa em mãi mãi
Làm sao em có thể quên anh đây!?
Khi anh bỏ lại quá nhiều thứ, quá nhiều kỉ niệm bên em
Căn phòng … ngập tràn những kí ức
Đã là quá khứ xa rồi
Anh đi
Để quên thật nhiều…
Anh đi
Mang cả trái tim em
Và em ngu ngốc giờ đây mới nhận ra mình cần anh đến thế…
Em sẽ giữ lại tất cả
Để khi nào anh trở về lấy lại những thứ anh để quên
Anh sẽ thấy rằng em hối hận nhiều lắm
Em sẽ nói rằng em nhớ và yêu anh thật nhiều
Và lúc ấy liệu anh có tha lỗi cho em không!?
Anh hãy để quên em thôi nhé… đừng bỏ rơi em…!
Xin anh.
END.
24*10*2010