Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011

01082011* Close to you





" Why do birds suddenly appear

Every time you are near...


Why do stars fall down from the sky,

Every time you walk by...


On the day that you were born

The angels got together

And decided to create
A dream come true
So they sprinkled gold dust
In your hair
And golden starlight
In your eyes of blue


That is why all the girls in town

Follow you all around

Just like me, they long to be
Close to you "


[ "Close to you" -Utada ]


“Vì sao những cánh chim kia bỗng dưng chao lượn mỗi khi anh đến? Vì sao những ánh sao từ khoảng trời kia lại vụt rơi khi anh dạo bước?


Cũng chính từ cái ngày anh được sinh ra, các thiên thần đã tụ họp lại để cùng nhau tạo ra một giấc mơ. Là anh. Họ đã phủ lên mái tóc anh những ánh vàng màu nhiệm, và mang cả lung linh của sắc sao vào đôi mắt anh xanh biếc.

Đó cũng chính là lí do tất cả mọi thiếu nữ dõi theo bước anh. Và cũng như em, tất cả đều ước ao được bên anh… “


Một giấc mơ :) ... 

Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

[Trans] Rainy Day - One Day ft Junsu 2pm





Anh đã quen ôm em ngủ trọn đêm
Thỉnh thoảng chúng  ta cũng hay bất đồng và tranh cãi
Nhưng giờ đây, khi ở chính cái nơi mà ta chia tay
 Anh vẫn đang đứng đó và  đợi em như vậy  
Có cái gì đó làm anh vẫn chưa tin được em đã đi khỏi nơi này…


Cô bé này, anh chẳng biết mình đang nghĩ gì nữa
Anh đã tự hứa rằng sẽ quên em
Nhưng anh không nghĩ  mình sẽ làm được việc đó
Ngay lúc này, nếu có bất kì cơ hội nào đến, anh sẽ nắm chặt lấy nó
Và tìm cách để nỗi đau ấy trôi đi …


Ngày mưa…  ngày mưa…
Em đã đi xa thật xa
Giọt mưa kia rơi xuống  khóe mắt
Anh biết rồi mình sẽ chẳng thể ổn
Bóng dáng em phai nhòa dần… phai nhòa dần
Em có biết anh đang nhớ em!?
Ở nơi này, mỗi khi anh mở mắt, cơn mưa kia lại lặng rơi suốt đêm ngày


...


Mưa, mưa, cơn mưa ngập tràn tâm trí anh.

...

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mọi thứ sẽ trở nên như thế
Và anh cũng biết mình sẽ chẳng bao giờ có cảm giác như vậy nữa
Anh biết, cuộc sống vẫn đang tiếp diễn
Anh vẫn đang cố hiểu ra, anh sẽ chẳng còn em bên cạnh nữa
Em biết chăng, những lời nói này thốt ra như đang giết chết anh
Rằng anh sẽ không còn được ngắm nhìn khuôn mặc em nữa
Rằng anh sẽ phải sống mà không có em kề bên
Cô bé ơi, làm sao anh có thể tin  mình đã mất em


Mưa… 


Mưa …




[ Lời dịch không có phần rap ]
Trans: Mi Lee
Eng lyric: wordpress

Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011

20110104* Nghe mưa ~







Lang thang nghe mưa hát...
Trong veo một giai điệu tí tách
Anh à, anh có nghe chăng?...





....




 [ "Rainy Day" -One Way ft Jun Su 2pm ]



Mình đã rời xa thế giới nhỏ bé này một thời gian thật dài.
Không phải là bỏ quên thật sự, mình vẫn đang ngắm nhìn nơi này ngủ yên suốt thời gian qua ~
Hnay trời mưa đấy, bất chợt có cơn mưa xuân lấm tấm ướt tóc. Cơn mưa đầu tiên của năm nay đã rơi thật lạ
Nó khiến mình muốn viết một cái gì đó trên blog, về mưa, về những khúc nhạc trong mưa.


Mình rất thích nghe nhạc khi mưa. Mình muốn xen vào giữa những âm thanh đều đều ấy những giai điệu nhè nhẹ. Và hôm nay mình đã nghe mưa trong " Rainy Day acoustic". Một bài hát có giai điệu thật êm và khiến người ta dễ chịu trong những ngày như thế này. Lần đầu tiên nghe mình đã thích bản acoustic cho dù nó đến từ một nhóm nhạc lạ lẫm, những giọng ca m` k hề biết :) Mình sẽ kiếm eng lyric bài này sau đó nhất định sẽ dịch ra :) 
Mưa tháng 1, mình muốn nhớ đến " Rainy Day "


Dạo này, mình viết nhật kí nhiều lắmmmm! Nhưng lại không type blog được thường xuyên nữa :-<

Hmm, m` biết mình vẫn còn là một con bé chưa lớn hẳn. Có nhiều thứ muốn giữ cho riêng mình hơn nên sẽ ghj nhật kí nhiều hơn. Có lẽ lâu lắm mình mới type dairy ở đây. Blog của mình, m` sẽ để nó để đăng fic nhé ^^ 


Mình đã định nghỉ viết 1 thời gian rồi. Mình đã suy nghĩ về việc viết của mình và nghĩ rằng mọi thứ sẽ dừng lại. Tất cả. Những fic dang dở, những câu chuyện chưa đến hồi kết... mình xl ~ Mình cần thời gian để thật sự đầu tư vào nó hơn.

Tuy vậy nhưng mình vẫn hay viết những series shot incomplete về Ken - Ayumi ( họ giống như là Jin Ki và Yoo Mi vậy :) ) Hưm, có lẽ là vẫn chưa hứa hẹn cũng chẳng dám nói gì trước nữa, nhưng mình đã viết đến câu chuyện thứ 3 của họ rồi đấy :) Và rồi, sẽ có này, mình post hàng loạt những shot hoàn chỉnh lên blog :") Biết đâu đấy!


...


Mình muốn chúc mừng SHINee, 5 con người tuyệt vời của mình đã có concert thành công :x
Năm 2011, các bạn sẽ lại tỏa sáng hơn nữa! Mình tin vào điều đấy!
SHINee n Shawol fighting!!!!!  :)


...

Mình có nhiều thứ muốn lảm nhảm nữa, nhưng có lẽ là sẽ để nó ở nơi khác
2011 sẽ là một năm may mắn với mình và với tất cả những người yêu mến mình và những người mình mến yêu :) với cả những người đang theo dõi blog, đọc được những lời chúc trong entry này :)

...

Tiếp tục nghe Rainy Day và ngắm mưa nhé :x ~ !!!



p.s: Mình thề là đã thay skin liên tục đến 10 lần. Và cuối cũng dừng lại ở clean blue skin tươi sáng :). Nó đẹp chứ :)!

Thứ Tư, 22 tháng 12, 2010

[Incomplete] Namida - Mi Lee




Namida



Nó đứng một mình ở cái nơi lâu lắm rồi nó mới đến. Vẫn là nắng chiều nhạt buông, vẫn là những ánh hồng sakura mới nở. Mọi thứ dường như vẫn như vậy, từ rất lâu rồi…

Gió hạ phả vào người nó thứ gì thật lạnh. Cảm giác bé nhỏ và đơn độc lại tràn về. Nó cảm thấy mình như chưa hề thay đổi, nó bây giờ và con bé cách đây ba năm, dưới gốc anh đào này vẫn chỉ là một.

Nó đã từng nghĩ mình trưởng thành, sống khác đi với chính bản thân cũng chỉ vì muốn trở thành một con  người mạnh mẽ hơn…

Vậy mà, khi quay về, vẫn cũng chỉ là nó của ba năm về trước. Tất cả đổi thay thì ra cũng chỉ toàn là huyễn hoặc

Nó trở về
Với một tâm hồn yếu đuối…
Và những suy nghĩ trống rỗng…

Để mặc cho những làn khi lạnh lẽo lướt qua vây kín cả cơ thể mong manh, để mặc cho bóng anh đào che khuất con người rỗng tuếch.



Nó đứng trong góc khuất… bất động. Rất lâu

Cành lá run rẩy. Gió thốc. Những cánh hoa đào phai bị bật tung khỏi nhánh. Rơi rơi.




Nó đứng rất lâu
Cậu cũng đứng đó, tự bao giờ, rất lâu…



Hai bóng người lặng lẽ
Cảnh vật trầm uất
Những vệt hồng - xanh trên khung cảnh tựa hồ vô sắc



Gió thoảng … một giai điệu êm dịu.
Ai đó muốn phá tan cái tĩnh lặng nơi đây



                “How did I fall in love with you?
How can I do to make you smile?
I’m always here if you’re thinking love
The story of the tears from your eyes”



Tiếng harmonica từ đâu vang lên. Rất gần. Giai điệu “Namida” vọng về một kí ức đã từ lâu.
Hit một hơi thật sâu, nó lặng lẽ để bờ mi khép lại …
Từ đáy mắt, có thứ nước trong veo rơi thật nhanh.



Có một khoảng khắc, cánh anh đào buông rơi hờ hững trong không trung

Và thứ nước bao lâu nó cố tình giấu cũng trôi đi. Nhẹ tênh.



Mi Lee 

Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2010

21112010* Gió gửi lại cho em những gì ~ ?


Người ta nói cho em nghe sự vô tình của gió



" Vô tình như là gió
Lạnh lẽo như là gió
Gió chỉ mải miết đi và chẳng bao giờ ở lại bên ai... "



Em biết chứ...
Rằng cuộc đời của gió là một chuyến đi thật dài
Đến rồi đi
Bao lâu vẫn vậy
Cho đến vô tận, thì gió vẫn chẳng bao giờ ngường bước



Em biết chứ...
Gió lướt qua mọi thứ
Cho dù là những cánh đồi thông bạt ngàn
Cho dù là cánh bướm rực rỡ
Và cho dù có là em, thì gió vẫn lướt qua như thế thôi




Em biết chứ...




Nhưng em vẫn để gió đến bên em 
Em vẫn để mặc cho mình yêu gió
Và để cho gió ra đi yên bình như cái ngày gió đến
Không chút níu kéo
Nếu biết gió không hoàn toàn thuộc về em



Gió đi
Gửi lại cho em một bầu trời xanh thiếu vắng
Thiếu đi cái man mát chiều về
Thiếu đi những nụ hôn vô hình dịu ngọt
Thiếu đi cái gì đó để chờ đợi
Vòng tay trống rỗng
Yêu thương trống rỗng ...
Tâm hồn em đã tràn ngập gió từ lúc nào?
Để giờ đây thấy hụt hẫng là thế...



Gió gửi lại cho em
Những kỉ niệm mang màu  mây
Gió gửi lại cho em 
Những hy vọng  ngày về xa lắm...



Gió hãy cứ bay đi
Đừng quay lại nhìn những giọt nước đang rơi
Gió hãy cứ bay đi
Đến với nơi gió cần
Đến với người cần gió...




Trời xanh
Một mình lặng thinh
Em
Đợi gió


[ tặng vài dòng cho một cơn gió không bao giờ rời xa tôi :) ]


Yah~ head pic và head note của mình hnay thật là đặc biệt nhé :) Head pic xink này là của gió tặng mình :) Còn note hnay là cái note dài nhất của mình. Hah~ các bạn có thắc mắc không sau khi đọc cái note đầu entry. Cái note này nói về sự ra đi của một cơn gió. Và tất cả việc hnay mình làm đều có mục đích cả ^^ 




Có ai buồn k nếu mình bảo sẽ nói lời tạm biệt các bạn một time dài đây :) ~




Ưm, đây là cái entry tạm biệt, cái entry cuối của mình thay cho lời chào tạm biệt. Thời gian về sau mình sẽ tạm k còn update blog thường xuyên như trước nữa. Mình cảm ơn các bạn, các viewer và reader luôn ủng hộ mình trong suốt time qua. Và mình cũng xl~  part 2 fic XTT sẽ k post liền được. Nhưng các bạn đừng lo nhé mình sẽ không bỏ fic và bỏ blog đâu :) mình yêu windy world của mình và yêu tất cả các bạn ^____^
Các bạn vẫn ủng hộ mình nha ^^ theo dõi blog mình thường xuyên nữa nhé :) ai biết đâu đấy, một ngày nào đó vào 1 lúc nào đó sẽ có 1 post mới của mình :)




Mình sẽ nhớ blog của mình lắmmmmmmm ^^!


Cho mình lảm nhảm một số thứ trong blog trước khi về lại với quyển nhật kí cầm tay của mình nhé :)
Mình nghĩ đến việc viết blog của mình. Mình đã có 1 thời gian FB, blog 360, blog plus,... rồi có 1 thời gian bỏ tất cả cả các thứ ấy và viết nkí rồi cuối cùng tình cờ lang thang lại biết dc cái blog này =)) Và 1 chủ nhật nổi hứng, mình đã tạo một cái acc và cứ thế trung thành đến bi h` :) Đó là cả một cố gắng của mình đấy ^^ 

Vậy là 3 tháng nhỉ 5 tháng nhỉ :) gần nữa năm với 40 bài post, 659 view, một vài comm và rất nhiều những dòng thơ thẩn, lảm nhảm :) Mình thật sự k muốn để blog này phủi bụi tí nào ^^ nên các bạn hãy vào thăm nó thường xuyên nhé


Nhiều bạn gửi pv mail cho mình bảo là mình viết blog khá hay. Yah~ thật sự cảm ơn rất nhiều. Mình thật ra chỉ viết những thứ vớ vẩn mình nghĩ và những câu chuyện chợt nghĩ ra thôi. Cũng chẳng có suy nghĩ sâu sắc gì nhiều. Mình nghĩ cái sở thik viết blog của mình bị ảnh hưởng khá bởi ss Jumil :) và cả khi viết nhật kí hằng ngày nữa. Nhiều ng` bảo viết ntn thì nhàm nhỉ :) Nhưng mình lại cảm thấy thú vị. Nhất là mỗi khi đọc lại. Có cần phải thú nhận rằng mình rất hay xem trộm blog của n`g khác k =)))))


Mình đi xa một khoảng thời gian để laị một câu chuyện về Thảo Linh dang dở :) Mình cố gắng hoàn tất nó nhanh nhất có thể và lại post trên blog trong một tương lai xa :) Nên hãy đơi nhé ^____^ Giờ thì nhiều người gọi mình là au r và mình cảm thấy rất thik :)  Yah~ để mình nhớ lại xem sao mình lại viết fic nhỉ :) mình chưa bao giờ nghĩ mình viết fic hay cả :))) nhưng có lẽ do cái tính cách của mình nó tình cảm qá nên mình viết ra mọi thứ chân thật và dễ đọc thế thôi. Và cái người thôi thúc mình viết fic đó chính là gió của mình. 2/3 ý tưởng fic đều là mình muốn viết để tặng gió :x hm... :)




Hnay mình nghe được một bài hát rất hay của AB Avenue có tên là Woman knows :) Thật sự là rất đáng nghe, đáng xem và đáng khen ý :x Một bản ballad thật buồn. Nỗi đau từ câu chuyện như thấm vào giai điệu. MV thật sự làm mình ấn tượng. k có vũ đạo nóng bỏng. k có những hiệu ứng lóe chớp. Nhưng cái thứ để lại cho người xem là nỗi đau. Nỗi đau của cô gái trong mv như xuyên qa mọi thứ thấm vào tim. Mình cảm nhận được đau đớn trong những giọt nước mắt cô ấy. Và cả khi những kỉ niệm hạnh phúc quay về, khi bị ruồng rẫy phản bội cho đến lúc tiếng súng kết thúc tất cả... thì vẫn là tiếng hát xót xa đến cháy lòng của một người yêu kẻ đã phản bội mình. Có người bảo, tại sao không bắn chàng trai kia mà cô gái lại tự bắn chính mình. Riêng mình thì nghĩ "người phụ nữ biết ..." (Woman knows ....) những gì mình đang làm. Và chẳng phải cái chết của cô đã là sự trả thù quá đắt, những tấm ảnh chụp lại những khoảng khắc hai người chẳng phải sẽ trở thành một nỗi ám ảnh k bao giờ nguôi...
Yah~ mình thật sự thích dù chưa nghe vietsub :)




...




Trở lại nào :) mình viết đôi dòng cho Gió của mình nhé :)
Mình yêu Gió nhất trên đời

Và chẳng biết đến bao giờ mình mới nói đủ câu này :x
Chẳng phải là vì mình cũng là gió mà là vì tất cả những gì Gió đem lại cho cs mình
Và vì mình biết Gió cũng yêu mình nhiều như thế
Vì chúng ta là những cơn gió nên ta phải mãi song hành cũng nhau
Bay, bay và k bao giờ được phép bỏ cuộc :)
Có đôi lúc mình thật sự thấy gió như cố tỏ ra mạnh mẽ 
Gió àh~ k cần phải thế với cả mình đâu :) Chẳng phải chúng ta giống nhau sao. Mạnh mẽ cũng như nhau và yếu đuối cũng như nhau mà :) Vậy nên đừng làm thế nha ^^ Mình sẽ cảm thấy không biết làm gì cả đâu
Nếu có một ước mơ, mình ước sẽ mãi ở bên gió và bên nắng :)
Vậy nên trước khi làm được điều đó thì đừng bao giờ bỏ cuộc ha :)
Try, try, try our best 




....


Thế thôi mình lại đau đầu rồi :) Nên sẽ không type nữa đâu
Từ giờ mình sẽ toàn tâm toàn ý cho những thứ sắp đến :)





I will be back :x So please wait for a wind






p.s :Vẫn lảm nhảm đúng chất cho cái entry này. Vậy mà bảo là viết entry tặng gió ý :)

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010

17112010* Chợt thấy mong manh ~


Chợt thấy ta mong manh là thế...




Mình chán cái cơ thể của mình lúc này
Mệt mõi. Rã rời và đầy vẻ bệnh hoạn
Nửa đêm.
Mình lại không nghe lời bạn nữa rồi ...~ hư thật :)






Mình ghét cái cảm giác lúc này
Một mình chán nản và nhận ra mình là kẻ thua cuộc
.
.
.
và cả là đứa bất tài =))









Yah~ mình k muốn nói nhiều về ngày hôm nay :)
Vì mình đã nói quá nhiều ở 1 nơi khác

Chỉ muốn để 1 cái pic xinh
và chúc Bummie ngày mai thi thật tốt thôi ~




To: My KiBummie :) my almighty Key

Tomorrow, yah~ fighting and try your best
You  ll be OK :)
I 'm here ^^




Ps: xl ~ m` chả làm dc cái j` khá hơn cả ...~






Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

15112010* Đựng lung linh vào một chiếc lọ ~


Em đựng lung linh vào chiếc lọ trong suốt
Em cất yêu thương vào trái tim nhỏ ngây ngô


Rồi một ngày, tất cả lung linh xung quanh biến mất
Rồi một ngày...  anh dù có nhớ hay đã quên
Em sẽ mãi còn trong kí ức non trẻ
Một chút lung linh, một chút yêu thương
Cất trong chiếc lọ.


yah~. Lại là mình vớ vẩn đây :))
Vì một vài lí do bất cập nên mình vẫn chưa có quyển nhật kí mới. Có ai muốn nghe mình làm nhảm không nhỉ!? =))

Cái tittle lạ phải k? Cơ mà dạo này cái tư tưởng này cứ mãi lởn vởn trong đầu mình. Mình thật sự muốn có 1 chiếc lọ thủy tinh để đựng một số thứ đặc biệt, kiểu như lung linh hay những thứ mơ hồ khó nắm bắt khác. Hwa mình đã nói với Riri về sở thích kì quặc của mình :) Và tại sao lại là một cái lọ thủy tinh là vì nó trong suốt và tách biệt :)

Nói thật ra là mình chưa được ai tặng một cái lọ thủy tinh bao giờ. Ngày xưa mình có mua một chiếc lọ nhỏ để gấp sao nhưng chả bao giờ gấp đầy cái lọ cả :) nên mình không gấp nữa và bỏ hết sao ra, để cho nó trống rỗng và trong suốt thế thôi :) Nhưng ngược lại, nhà mình lại có rất nhiều hộp nhé. Mình tự công nhận mình là đứa sống rất tình cảm và xem trọng kỉ niệm. Mình mua rất nhiều chiếc hộp đẹp để đựng những thứ đáng nhớ trong đó. Mình giữ lại tất cả những mẩu giấy nháp nho nhỏ, những tờ giấy chằng chịt chữ nếu nó thuộc về kỉ niệm :) Mình muốn giữ tất cả mãi mãi...

Ngày mai, một ngày 16 của tháng nữa và mình gọi đó là ngày Smile Day của riêng mình :) Một ngày dành chỉ dành cho nụ cười, cho nắng và cho gió. 10 tháng nhỉ :)

Bây giờ là 11 h` ~ mình sẽ viết cho xong cái này rồi nghe Be with me của Keiko, sau đó sẽ ngủ thật ngon. 
Yah~ tự thấy mình thật sự bị ghiền nghe Piano rồi. Bài nào mình đã nghe rồi thì mình khó dứt ra được. Nhất là những tác phẩm của Yiruma và Keiko Matsui ~ Một bên là rất dịu dàng và lắng đọng nhé, một bên có nét rất lạ, có sức ám ảnh và ảnh hưởng từ lần nghe đầu tiên ~ mình y họ :"> mình đã nghe forever forever suốt thời gian sáng tác chap 1 của XTT- PL đấy ^^

Mình lảm nhảm nhiều r` nhỉ :) h` là thời gian để ngủ thôi. Àh~ mình thật sự cảm ơn hơn 20 viewers đã xem chap 1 trong ngày đầu tiên nhé :x mình cũng y các bạn :) nhớ ủng hộ mình ở cháp 2 nhá :*

p.s: câu cuối thôi, bạn nào thích Love the way you lie p1 thì nhớ nghe tiếp p2 nhé :)
Riêng mình bị kết p2 hơn ý :x Rihanna dc hát nhiều hơn này :))
nói sao nhỉ... mình nửa khâm phục vừa sợ cái cách suy nghĩ của cô gái trong bài này ~
ừa ~
can đảm hay mù quáng? hay đơn giản chỉ là khi lí trí biết yêu :)) ~


G9- Smile ~ Smile :) x 100

Chủ Nhật, 14 tháng 11, 2010

[Shortfic] Xa trục thảo - Phong linh (chap 1)



Nhánh xa trục thảo bé nhỏ giữa trời
Phong linh  trong trẻo vang lời của gió





OST Love me ( Yiruma )


Xa trục thảo - Phong Linh

Chapter 1: Kí ức miền xanh


Nhánh xa trục thảo bé nhỏ giữa trời
Phong linh  trong trẻo vang lời của gió



Em và tôi lớn lên bên nhau.
Những đứa trẻ mồ côi khát khao tình yêu thương mãnh liệt…



Một ngày nắng  hạ, trên đồi cỏ ngập tràn sắc xanh xa trục thảo. Ở nơi trời đất đang quyện nhau thành một miền xanh miên man , tôi vàThảo Linh ngồi sát bên nhau , lặng thinh ngước mặt ngắm nhìn những đám  mây trắng  xốp trôi lơ đểnh cuối trời. Chiều hạ cuối như nấn ná, bước qua thật chậm rãi. Và cái chậm rãi của nó làm người ta phát sợ, như khi người ta cố gắng nhiếu kéo phút chia li, để rồi hoảng hồn khi nó trôi qua trước mắt. Thảo Linh vẫn lặng lẽ vậy thôi, lãng đãng ánh buồn trong ánh mắt em xanh nhạt. Em nhìn xa lắm, đôi mắt hướng về cánh đồng xa trục thảo trước mặt nhưng như ngắm nhìn cái khoảng không mênh mông nào  xa thật xa… Gió thoảng, vài sợi tóc mềm khẽ chạm vào chóp mũi, bay hương gió ngàn.  Có cái gì đó như thắt lại, qua hôm nay , đến bao giờ tôi mới lại có cái cảm giác ở gần bên em thế này…

“Nếu rời xa nơi này, thì em có còn là cô bé xa trục thảo nữa không anh?”
Tiếng nói yếu ớt của em vang lên khe khẽ

“Tiểu Linh mãi mãi là cô bé xa trục thảo, dù có ở bất cứ đâu… “
Tôi gượng cười. Nụ cười vô sắc, chẳng còn chứa chút sinh lực. Tiểu Linh quay lại nhìn, thở thật dài. Rồi em cười, xít lại gần tôi hơn nữa, bờ vai tôi đón lấy mái đầu em. Mắt khẽ nhắm hững hờ… Phía cuối trời, hay một nơi nào xa lắm  gió mang về những tiếng linh đinh…


“Ngày mai thôi, em sẽ chẳng bao giờ có thể đón những ngày nắng hạ ở nơi này. Chẳng còn được nhìn thấy sắc xanh của xa trục thảo, không còn nghe tiếng linh đinh của chuông gió Phong Linh. Và rồi, rất lâu sau, em sẽ không còn được ngã vào vai anh Trực Phong như thế này nữa… Chắc em sẽ nhớ anh và nhớ nơi này nhiều lắm ….”

Lời em hay lời của cơn gió u buồn nào đó. Nó tràn vào ngực tôi, trào dâng một nỗi buồn da diết. Cái ngày rời xa em sao trôi qua khó khăn thế này. Trước nỗi buồn li biệt bủa vây, xâm chiếm như toàn bộ cơ thể,  một đứa con trai như tôi bỗng chốc trở nên thật yếu đuối. Cảm giác lo sợ về những chiều thiếu vắng cô bé như chiếm trọn và bóp nghẹn tất cả mọi cảm xúc khác.  

“Bảy năm bên nhau qua rồi anh nhỉ … Ta đã có biết bao kỉ niệm ở nơi này. Làm sao em có đủ can đảm để gói trọn hết tất cả những kí ức tuyệt đẹp này để có thể bình thản bước đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Em cũng không biết mình có đủ nghị lực để sống một cuộc sống thiều anh không nữa…”

Làn nước long lanh chợt chảy dài trên gò má em. Tôi khẽ đưa tay lau tất cả, rồi vòng tay ôm lấy em

“Không đâu. Anh biết, em sẽ làm được mọi thứ mà. Tiểu Linh vốn dĩ đã là một cô bé mạnh mẽ mà. Chỉ cần lên thành phố, em sẽ có một gia đình hạnh phúc , một cuốc sống đầy đủ hơn nơi này rất nhiều. Rồi em sẽ sống tốt, sẽ thích  nghi với tất cả như em đã từng làm. Lớn lên thấy nếu thấy nhớ thì  hãy trở về thăm anh, thăm xa trục thảo.”

Em thổn thức dụi đầu vào bờ ngực tôi. Ôm lấy thân hình bé nhỏ của em. Tim nghẹn ngào như vỡ vụn. Đâu chỉ riêng em, chính tôi cũng không kìm được nỗi lo sợ đang ngày một lớn dần. Bảy năm rồi bao nhiêu kỉ niệm những mùa hạ lại chợt ùa về . Có lẽ cái thứ khắc nghiệt nhất mà chúa trời tạo ra cho con người đó chính là thời gian. Khoảng khắc là vô tận nhưng làm gì có ai níu được nó. Kỉ niệm dẫu đẹp cách mấy thời gian cũng đẩy đi xa. Cũng như bao kỉ niệm mùa hạ trôi qua, và cũng như cái khoảng khắc được ôm em trong vòng tay này cũng sẽ dần xa, mãi mãi…



Dưới trời xanh, chúng tôi mệt mọi, khẽ nhắm mắt, yên ắng nhớ lại những thứ đã xa.. Tôi để mặc em ngủ say trên vai, đôi mắt nhắm nghiền, cả cơ thể mệt mỏi buông thõng. Mí mắt vẫn lấp lánh những giọt buồn. Cho em khẽ ngủ sau bao đêm thao thức.  Còn tôi, lặng yên nhìn  ngắm bầu trời mùa hè cao vời vợi, những cánh xa trục thảo dưới chân rung rinh…



Nhớ… 
                           


                                                                    
oOo




Nhớ… 




Năm tôi lên mười, Thảo Linh được các sơ dẫn về đây. Ngày đầu tiên, em rụt rè nép sau cánh cổng, nhìn xung quanh bằng  ánh mắt sợ sệt. Đôi môi run rẩy không cất thành lời. Chút lạ lẫm, đầy hoảng sợ… Trong đám trẻ lúc nhúc đang vây quanh hỏi han em, tôi tò mò chen lên ngắm nhìn người mới đến. 

Cô bé mặc bộ váy màu xanh nhạt, lem luốc, đôi mắt ướt nước, ráo hoảnh. Ánh mắt thật buồn của em như hướng nhìn tôi. Ánh nhìn thật sâu khiến tôi đôi chút giật mình.

Ánh mắt như có sắc xanh sâu thẳm
Mang chút u buồn, thoáng nét tinh khôi

Em hình như chỉ nhìn tôi. Hay tôi chẳng thể dời mắt khỏi ánh nhìn ma lực ấy. Ánh mắt xanh kì diệu và đẹp nhất  mà một cậu bé 10 tuổi từng thấy …

Những kỉ niệm tuổi thơ của chúng tôi là những kí ức tuyệt đẹp trong khoảng không bao la của triền đồi xanh xa trục thảo.  Nơi đó xa trục thảo phủ xanh cả một dải đất hoang vu..



Từ lúc nào em cũng hay đến đây, Em thích xa trục thảo và ước nguyện một ngày tìm thấy cánh cỏ bốn lá… Rồi như có một sợi dây vô hình nối giữa chúng tôi. Giữa tâm hồn khao khát bình yên và một tâm hồn non trẻ yêu mến màu xanh xa trục thảo. Có lẽ, định mệnh, bảo chúng tôi bên nhau




Bên nhau
Những ngày  bát ngát cánh đồng xanh
Bên nhau
Những ngày hạ nắng dịu dàng buông nhẹ

Em yêu những cánh xa trục thảo
Còn tôi yêu cô bé có ánh mắt chứa sắc xanh…
Em là xa trục thảo của riêng tôi…


Em và tôi vẫn bên nhau như thế. Kí ức tuổi thơ êm đềm, ngát xanh màu cỏ …




oOo

Nhớ
Một ngày hạ ngát xanh…




Không gian rộng lớn như chẳng hề có điểm dừng. Xuyên suốt chỉ một sắc xanh của xa trục thảo…
Rồi cả nắng hạ cũng xanh như màu lá ….
Lung linh, diệu kì



Cánh đồng xanh  của em và tôi


Em, cô bé 14 tuổi. Tinh khôi như nắng mai, bé nhỏ như nhánh xa trục thảo

Dưới sắc lung linh của cả một khoảng đất trời. em nhẹ nhàng cúi người thật thấp, lấy ngón tay nhỏ chạm vào những cánh lá bé ti dưới chân. Em nghiêng nghiêng đầu, đôi mắt sáng lên ánh hạnh phúc. Ngón tay mềm mại như cảm nhận được sức sống mạnh mẽ ẩn sâu trong từng nhánh lá. Nắng hạ, nụ cười lấp lánh. Thoáng chút gió làm chiếc váy mỏng màu xanh lục của em phất phơ, dải ren buộc hững hờ trên mái tóc đen huyền chợt bị hất tung, bay thật xa… Làn tóc mây rối tung trước gió…

Em khẽ nhíu mày vén lại tóc về phía sau. Rồi mỉm cười, tiếp tục ngắm nhìn những nhành lá xanh mơn rung rinh trước gió…
 Tôi đứng từ xa trông theo dáng người bé nhỏ của em giữa cánh đồng xa trục thảo. Bất giác cũng mỉm cười…

Ngẩn ngơ ~

“A! Anh Phong! Đến đây xem này! Em tìm được nhánh xa trục thảo bốn lá rồi đấy”

Em bỗng dưng reo to làm tôi khẽ giật mình. Tôi chạy đến nơi mà em đang đứng vẫy tay. Cố len lỏi thật nhẹ, nhón chân thật khẽ để chắc rằng không một nhánh lá nào bị tôi vô tình làm tổn thương. Em cười tít mắt chỉ cho tôi xem cây cỏ kì diệu kia. Tôi cúi thật thấp người nhìn theo hướng tay của em. Đúng rồi, giữa những đám cỏ 3 lá bình thường, xa trục thảo 4 lá nổi bật… Là xa trục thảo bốn lá thật sự, là cây cỏ trong truyện thần tiên.

“Là Tiểu Linh tìm thấy nó đấy J Người ta bảo nếu ai tìm được xa trục thảo bốn lá sẽ được ban tặng điều ước “

Tôi khẽ cười, tinh nghịch nhìn em, đầy thắc mắc
“Thế em muốn ước gì nào?”


Em đan hai tay vào nhau đặt trước mặt như đang nguyện cầu. Đôi mắt khẽ nhắm lại

“Em sẽ ước em và anh Trực Phong sẽ không còn phải ở trại mồ côi nữa. Em ước rằng em và anh sẽ mãi ở bên nhau hạnh phúc…”
….

Trời vẫn nắng xanh. Cả không gian vang lại lời ước nguyện  xa trục thảo.



oOo



Nhớ…



Em tặng tôi một chiếc chuông gió có hình xa trục thảo. Chẳng biết từ đâu em có nó, chiếc chuông bằng thủy tinh trong suốt bé bằng lòng bàn tay, phía trên buộc bằng sợi dây treo vải màu nước biển. Hễ có gió qua là chuông lại kêu linh đinh và vang lên âm thanh trong trẻo.  Lần đầu tiên tôi thấy chiếc chuông gió nào đáng yêu như vậy.

“Đó là chuông gió mà mẹ em tặng em đấy, nó còn được gọi là Phong Linh đó. Em thích cái tên Phong Linh hơn. Vì nó giống như tên ghép của Tiểu Linh và anh Trực Phong vậy. Anh hãy treo nó lên cửa sổ phòng tập thể nha, để mỗi lần gió về nó lại kêu linh đinh thật vui tai ~”

Em giảng giải như một người am hiểu rất tường tận làm tôi nghệch mặt ra ngắm nghía chiếc chuông nhỏ xíu

“Đây là vật kỉ niệm của mẹ em, sao em lại tùy tiện tặng nó cho anh như vậy?”

“Vậy là anh không biết rồi, phong linh sẽ giúp xua đuổi những điều xấu, gọi gió về mang những bình yên. Với lại từ giờ phút này, em sẽ là xa trục thảo, còn anh sẻ là phong linh. Phong linh hướng về gió, xa trục thảo hướng về nắng. Nắng và gió luôn hướng về nhau thế nên phong linh và xa trục thảo phải bên nhau mãi mãi. Khi xa trục thảo lạc hướng thì nó sẽ hướng về phía tiếng phong linh gọi. Còn mỗi lần, phong linh mệt mỏi thì xa trục thảo sẽ hướng nó về miền ngát xanh….”

Tôi chăm chú nghe cô gái bé nhỏ giải thích, trong lòng cảm kích vô cùng

“… và còn một lí do nữa, xa trục thảo yêu phong linh cũng như Thảo Linh yêu anh Trực Phong vậy.”
Cô bé nhanh như cắt, nhón người, bờ môi mềm đặt lên trán tôi một nụ hôn dịu dàng rồi chạy biến. Dưới nắng, tôi giữ chặt sợi dây buộc chiếc chuông gió, cả người len lỏi một cảm xúc khó tả…

Từ đó mỗi khi có gió về cả không gian lại vang tiếng linh đnh của phong linh




oOo




Ráng chiều trài ánh hồng xuống cánh đồng, xuống mãi tóc em xõa dài. Em đã thức dậy từ bao giờ nhưng vẫn dựa đầu lên vai tôi. Mặt trời sắp lặn, tóa thứ ánh sáng mờ ảo xuống đồng cỏ. Loang ra loang ra mãi, thứ ánh sáng ánh ngọc mê hoặc. Bình yên quá, hoàng hôn nơi đây. Chỉ hai người và cánh đồng bất tận, chẳng có một chút sặc sỡ ồn ào. Không gian nơi đây, chỉ tôi và em, chỉ ráng chiều và hoàng hôn xanh đỏ, vô trùng thanh bình. Em bàn tay nhỏ vào từng ngón tay tôi. Siết chặt. Hôm nay, ngày cuối cùng bên cô em gái bé nhỏ, người tôi thương suốt bảy năm qua. Phút giây em còn bên cạnh  mới quý giá xiết bao.

“Hứa với anh, sống thật tốt, dù có chuyện gì thì xa trục thảo bé nhỏ cũng phải kiên cường giữ cho mình sắc xanh thuần khiết”

“Em hứa”


Chiều  lặn. Nét đẹp yên bình đến quặn thắt




Sáng hôm sau, trên đoạn đường từ biệt…


Người phụ nữ nhận nuôi Tiểu Linh mặc chiếc váy đen sang trọng, mái tóc màu vàng ánh kim được búi lên giống kiểu các nữ quý tộc Tây Âu. Vành mũ rộng che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ ánh mắt thật sắc. Bà ta nắm lấy tay Tiểu Linh dẫn đén chỗ chiếc xe hơi kiểu cỗ chờ sẵn.

Em bước, những bước chân chần chừ, quyến luyến chẵng muốn xa. Bóng em hao gầy dưới nắng ban trưa.

Rất nhiều người đứng nhìn theo em. Lũ trẻ con giương cặp mắt ganh tị. Giờ thì em khác chúng rồi, khác cả tôi. Cuối cùng em đã có một gia đình đúng như nguyện ước.

Em vẫn cứ bước đi xa dần.

Trong đám trẻ vẫy tay chào tạm biệt, tôi cố đứng thật vững, nở một nụ cười an lành hướng về phía em
Làn tóc mây khẽ bay …

Bóng hình thân thuộc của em xa dần, nhòe dần …

Tôi vẫn đứng chết trân. Người đờ đẫn. Muốn tạm biệt hay muốn chạy đến níu giữ em lại!?

Khựng lại. Em buông tay người phụ nữ kia ra. Quay người, em chạy thật nhanh rồi ùa vào lòng tôi như hạt nước rớt nhanh vào lòng biển rộng. Tôi ngỡ ngàng, khắp người nóng ran lên. Mái tóc mây chạm chợt chạm vào cằm, đôi tay nhỏ bé của em siết chặt vào người tôi.

Tôi vòng tay, ôm lấy thân hình bé nhỏ của em. Khẽ nhắm mắt
Tiểu Linh …




Biệt li
Dòng lệ ướt đẫm bờ vai anh
Phút giây này, anh muốn giữ lại
Mãi mãi
Tiểu Linh
Nói cho anh nghe, rằng em sẽ cứ mãi như thế này đi ….


“Anh không được quên em nhé!”
Em thổn thức chưa dừng

“Hứa với em một ngày nào anh sẽ đến tìm em …”
Giọng nói nhẹ gấp gáp, sợ hãi. Em cũng đang sợ phút giây này lắm đúng không?!

“Anh phải mãi giữ chuông gió mà em tặng… Hứa với em đi, Trực Phong!!!”
Em lay vai tôi. Gương mặt thanh tú giàn giụa nước. Tôi gần như hoảng sợ khi thấy bàn tay em buông ra…


Thảo Linh… Tôi phải xa em thật sao!?

“Anh hứa …”



Quệt dòng nước mặn chát đang chảy dài trên  gò má, em mỉm cười nhìn tôi.  Thở một hơi thật sâu rồi vẫy chào từ biệt.

“Tiểu Linh đi đây! Chắc chắn em sẽ sống thật tốt, anh cũng phải vậy nha…”

Tôi gượng cười. Lời từ biệt cất lên sao khó khăn đến thế. Có cái gì như trực trào, như uất nghẹn trong cổ họng. Tôi quyết định không nói, chỉ buông tay em ra. Tưởng chừng chỉ cần một phút lưu luyến nữa thôi, tôi sẽ chẳng bao giờ rời xa em được nữa.

Cố bé quay người chạy thật nhanh về phía chiếc xe. Người tài xế vặn cửa nhã nhặn mới em vào. Ngay khi em và người đàn bà kia vào trong xe. Cửa xe đóng rầm lên một tiếng.


“Grừ Grừ ….”


Tiếng động cơ xe ầm ĩ vang lên, rồi chiếc xe vụt đi bỏ lại sau mang theo bong dáng nhỏ bé quen thuộc, cả dòng khói đen nghịt phả ra. Bụi đường bay tứ tung mịt mờ.

Tôi đứng lặng, có cái gì đó như bụi bay vào mắt, dòng nước mặn đắng uất trào…

Trên ban công cửa sổ, chuông gió vang tiếng trong veo.
Cánh đồng xanh vạn lá cây xa trục thảo tĩnh lặng




Xa trục thảo- Phong linh
Li biệt…


END CHAP 1
MI LEE


----
Vài dòng của au:
Vậy là các bạn vừa đcọ xong chap 1 của XTT-PL :) yah~ đầu tiên là mình chân thành cảm ơn các reader của mình :) mình cố gắng hôm nay post fic vì biết rằng ngày nào cũng có đến 5 6 người view chờ fic cơ :) Mình thật sự cảm động ^____^. Thứ 2 nữa là khi đọc đến dòng này, tức là các bạn đã rất thương au và rất dũng cảm ý :) Mình biết là cái chap 1 sẽ k như 1 số bạn kì vọng. Còn non, còn chán,... yah~ m` xl~ nhưng mình hứa sẽ cố gắng hơn rất nhiều trong các chap, part sắp tới
kamsa
Sau cái chap 1 được viết theo lời kể của Trực Phong thì các chap sau sẽ kể theo ngôi thứ 3 nhé ^^
Với lại, chỉ riêng chap 1 là hẳn 1 chap còn từ cháp 2 trở đi mình sẽ chia part đấy :) Vì nội dung sẽ càng ngày càng dài hơn
À, với lại mình nghĩ mình nên nói cái note sau đây. Ở chap 1, mọi thứ có lẽ yên bình, và một số bạn thích cánh đồng xa trục thảo hay thích hình ảnh thơ ngây của TL và TP chắc sẽ phải nói lời từ biệt sớm rồi. =.=" và nếu bạn thật sự thik những hình ảnh này, thì au khuyên rằng các bạn hãy dừng lại ở chap này thì tốt hơn. Bởi vì từ chap 2 sẽ là một bước ngoặc mới hoàn toàn khác lạ. Yah~ mình thì mình vẫn khuyến khích các bạn nên tiếp tục theo dõi câu chuyện ở những phần sau chứ ^^
Vì quá khứ-hiện tại-tương lai của Thảo Linh thật sự rất đáng để theo dõi đấy nhưng ở chap này ngoài những kí ức bên Trực Phong thì tất cả những thứ khác vẫn chưa hề dc tiết lộ =)) haha * mình không mồi chài đâu nhé *
Còn về Chap 2 part 1 thì mình chỉ xin nói trước thế này

Review Chap 2: Xa trục thảo có còn xanh...?

Part 1: Hoa hồng đỏ

"Xa trục thảo
Ngày không nắng
Làm sao có thể giữ được sắc xanh?
Khi không bên anh
Em lạc lối..."







Thế nha!
Ngày lành :)
Hy vọng có ai đó comment cho mình =))
Cảm ơn các bạn

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011

01082011* Close to you





" Why do birds suddenly appear

Every time you are near...


Why do stars fall down from the sky,

Every time you walk by...


On the day that you were born

The angels got together

And decided to create
A dream come true
So they sprinkled gold dust
In your hair
And golden starlight
In your eyes of blue


That is why all the girls in town

Follow you all around

Just like me, they long to be
Close to you "


[ "Close to you" -Utada ]


“Vì sao những cánh chim kia bỗng dưng chao lượn mỗi khi anh đến? Vì sao những ánh sao từ khoảng trời kia lại vụt rơi khi anh dạo bước?


Cũng chính từ cái ngày anh được sinh ra, các thiên thần đã tụ họp lại để cùng nhau tạo ra một giấc mơ. Là anh. Họ đã phủ lên mái tóc anh những ánh vàng màu nhiệm, và mang cả lung linh của sắc sao vào đôi mắt anh xanh biếc.

Đó cũng chính là lí do tất cả mọi thiếu nữ dõi theo bước anh. Và cũng như em, tất cả đều ước ao được bên anh… “


Một giấc mơ :) ... 

Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

[Trans] Rainy Day - One Day ft Junsu 2pm





Anh đã quen ôm em ngủ trọn đêm
Thỉnh thoảng chúng  ta cũng hay bất đồng và tranh cãi
Nhưng giờ đây, khi ở chính cái nơi mà ta chia tay
 Anh vẫn đang đứng đó và  đợi em như vậy  
Có cái gì đó làm anh vẫn chưa tin được em đã đi khỏi nơi này…


Cô bé này, anh chẳng biết mình đang nghĩ gì nữa
Anh đã tự hứa rằng sẽ quên em
Nhưng anh không nghĩ  mình sẽ làm được việc đó
Ngay lúc này, nếu có bất kì cơ hội nào đến, anh sẽ nắm chặt lấy nó
Và tìm cách để nỗi đau ấy trôi đi …


Ngày mưa…  ngày mưa…
Em đã đi xa thật xa
Giọt mưa kia rơi xuống  khóe mắt
Anh biết rồi mình sẽ chẳng thể ổn
Bóng dáng em phai nhòa dần… phai nhòa dần
Em có biết anh đang nhớ em!?
Ở nơi này, mỗi khi anh mở mắt, cơn mưa kia lại lặng rơi suốt đêm ngày


...


Mưa, mưa, cơn mưa ngập tràn tâm trí anh.

...

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mọi thứ sẽ trở nên như thế
Và anh cũng biết mình sẽ chẳng bao giờ có cảm giác như vậy nữa
Anh biết, cuộc sống vẫn đang tiếp diễn
Anh vẫn đang cố hiểu ra, anh sẽ chẳng còn em bên cạnh nữa
Em biết chăng, những lời nói này thốt ra như đang giết chết anh
Rằng anh sẽ không còn được ngắm nhìn khuôn mặc em nữa
Rằng anh sẽ phải sống mà không có em kề bên
Cô bé ơi, làm sao anh có thể tin  mình đã mất em


Mưa… 


Mưa …




[ Lời dịch không có phần rap ]
Trans: Mi Lee
Eng lyric: wordpress

Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011

20110104* Nghe mưa ~







Lang thang nghe mưa hát...
Trong veo một giai điệu tí tách
Anh à, anh có nghe chăng?...





....




 [ "Rainy Day" -One Way ft Jun Su 2pm ]



Mình đã rời xa thế giới nhỏ bé này một thời gian thật dài.
Không phải là bỏ quên thật sự, mình vẫn đang ngắm nhìn nơi này ngủ yên suốt thời gian qua ~
Hnay trời mưa đấy, bất chợt có cơn mưa xuân lấm tấm ướt tóc. Cơn mưa đầu tiên của năm nay đã rơi thật lạ
Nó khiến mình muốn viết một cái gì đó trên blog, về mưa, về những khúc nhạc trong mưa.


Mình rất thích nghe nhạc khi mưa. Mình muốn xen vào giữa những âm thanh đều đều ấy những giai điệu nhè nhẹ. Và hôm nay mình đã nghe mưa trong " Rainy Day acoustic". Một bài hát có giai điệu thật êm và khiến người ta dễ chịu trong những ngày như thế này. Lần đầu tiên nghe mình đã thích bản acoustic cho dù nó đến từ một nhóm nhạc lạ lẫm, những giọng ca m` k hề biết :) Mình sẽ kiếm eng lyric bài này sau đó nhất định sẽ dịch ra :) 
Mưa tháng 1, mình muốn nhớ đến " Rainy Day "


Dạo này, mình viết nhật kí nhiều lắmmmm! Nhưng lại không type blog được thường xuyên nữa :-<

Hmm, m` biết mình vẫn còn là một con bé chưa lớn hẳn. Có nhiều thứ muốn giữ cho riêng mình hơn nên sẽ ghj nhật kí nhiều hơn. Có lẽ lâu lắm mình mới type dairy ở đây. Blog của mình, m` sẽ để nó để đăng fic nhé ^^ 


Mình đã định nghỉ viết 1 thời gian rồi. Mình đã suy nghĩ về việc viết của mình và nghĩ rằng mọi thứ sẽ dừng lại. Tất cả. Những fic dang dở, những câu chuyện chưa đến hồi kết... mình xl ~ Mình cần thời gian để thật sự đầu tư vào nó hơn.

Tuy vậy nhưng mình vẫn hay viết những series shot incomplete về Ken - Ayumi ( họ giống như là Jin Ki và Yoo Mi vậy :) ) Hưm, có lẽ là vẫn chưa hứa hẹn cũng chẳng dám nói gì trước nữa, nhưng mình đã viết đến câu chuyện thứ 3 của họ rồi đấy :) Và rồi, sẽ có này, mình post hàng loạt những shot hoàn chỉnh lên blog :") Biết đâu đấy!


...


Mình muốn chúc mừng SHINee, 5 con người tuyệt vời của mình đã có concert thành công :x
Năm 2011, các bạn sẽ lại tỏa sáng hơn nữa! Mình tin vào điều đấy!
SHINee n Shawol fighting!!!!!  :)


...

Mình có nhiều thứ muốn lảm nhảm nữa, nhưng có lẽ là sẽ để nó ở nơi khác
2011 sẽ là một năm may mắn với mình và với tất cả những người yêu mến mình và những người mình mến yêu :) với cả những người đang theo dõi blog, đọc được những lời chúc trong entry này :)

...

Tiếp tục nghe Rainy Day và ngắm mưa nhé :x ~ !!!



p.s: Mình thề là đã thay skin liên tục đến 10 lần. Và cuối cũng dừng lại ở clean blue skin tươi sáng :). Nó đẹp chứ :)!

Thứ Tư, 22 tháng 12, 2010

[Incomplete] Namida - Mi Lee




Namida



Nó đứng một mình ở cái nơi lâu lắm rồi nó mới đến. Vẫn là nắng chiều nhạt buông, vẫn là những ánh hồng sakura mới nở. Mọi thứ dường như vẫn như vậy, từ rất lâu rồi…

Gió hạ phả vào người nó thứ gì thật lạnh. Cảm giác bé nhỏ và đơn độc lại tràn về. Nó cảm thấy mình như chưa hề thay đổi, nó bây giờ và con bé cách đây ba năm, dưới gốc anh đào này vẫn chỉ là một.

Nó đã từng nghĩ mình trưởng thành, sống khác đi với chính bản thân cũng chỉ vì muốn trở thành một con  người mạnh mẽ hơn…

Vậy mà, khi quay về, vẫn cũng chỉ là nó của ba năm về trước. Tất cả đổi thay thì ra cũng chỉ toàn là huyễn hoặc

Nó trở về
Với một tâm hồn yếu đuối…
Và những suy nghĩ trống rỗng…

Để mặc cho những làn khi lạnh lẽo lướt qua vây kín cả cơ thể mong manh, để mặc cho bóng anh đào che khuất con người rỗng tuếch.



Nó đứng trong góc khuất… bất động. Rất lâu

Cành lá run rẩy. Gió thốc. Những cánh hoa đào phai bị bật tung khỏi nhánh. Rơi rơi.




Nó đứng rất lâu
Cậu cũng đứng đó, tự bao giờ, rất lâu…



Hai bóng người lặng lẽ
Cảnh vật trầm uất
Những vệt hồng - xanh trên khung cảnh tựa hồ vô sắc



Gió thoảng … một giai điệu êm dịu.
Ai đó muốn phá tan cái tĩnh lặng nơi đây



                “How did I fall in love with you?
How can I do to make you smile?
I’m always here if you’re thinking love
The story of the tears from your eyes”



Tiếng harmonica từ đâu vang lên. Rất gần. Giai điệu “Namida” vọng về một kí ức đã từ lâu.
Hit một hơi thật sâu, nó lặng lẽ để bờ mi khép lại …
Từ đáy mắt, có thứ nước trong veo rơi thật nhanh.



Có một khoảng khắc, cánh anh đào buông rơi hờ hững trong không trung

Và thứ nước bao lâu nó cố tình giấu cũng trôi đi. Nhẹ tênh.



Mi Lee 

Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2010

21112010* Gió gửi lại cho em những gì ~ ?


Người ta nói cho em nghe sự vô tình của gió



" Vô tình như là gió
Lạnh lẽo như là gió
Gió chỉ mải miết đi và chẳng bao giờ ở lại bên ai... "



Em biết chứ...
Rằng cuộc đời của gió là một chuyến đi thật dài
Đến rồi đi
Bao lâu vẫn vậy
Cho đến vô tận, thì gió vẫn chẳng bao giờ ngường bước



Em biết chứ...
Gió lướt qua mọi thứ
Cho dù là những cánh đồi thông bạt ngàn
Cho dù là cánh bướm rực rỡ
Và cho dù có là em, thì gió vẫn lướt qua như thế thôi




Em biết chứ...




Nhưng em vẫn để gió đến bên em 
Em vẫn để mặc cho mình yêu gió
Và để cho gió ra đi yên bình như cái ngày gió đến
Không chút níu kéo
Nếu biết gió không hoàn toàn thuộc về em



Gió đi
Gửi lại cho em một bầu trời xanh thiếu vắng
Thiếu đi cái man mát chiều về
Thiếu đi những nụ hôn vô hình dịu ngọt
Thiếu đi cái gì đó để chờ đợi
Vòng tay trống rỗng
Yêu thương trống rỗng ...
Tâm hồn em đã tràn ngập gió từ lúc nào?
Để giờ đây thấy hụt hẫng là thế...



Gió gửi lại cho em
Những kỉ niệm mang màu  mây
Gió gửi lại cho em 
Những hy vọng  ngày về xa lắm...



Gió hãy cứ bay đi
Đừng quay lại nhìn những giọt nước đang rơi
Gió hãy cứ bay đi
Đến với nơi gió cần
Đến với người cần gió...




Trời xanh
Một mình lặng thinh
Em
Đợi gió


[ tặng vài dòng cho một cơn gió không bao giờ rời xa tôi :) ]


Yah~ head pic và head note của mình hnay thật là đặc biệt nhé :) Head pic xink này là của gió tặng mình :) Còn note hnay là cái note dài nhất của mình. Hah~ các bạn có thắc mắc không sau khi đọc cái note đầu entry. Cái note này nói về sự ra đi của một cơn gió. Và tất cả việc hnay mình làm đều có mục đích cả ^^ 




Có ai buồn k nếu mình bảo sẽ nói lời tạm biệt các bạn một time dài đây :) ~




Ưm, đây là cái entry tạm biệt, cái entry cuối của mình thay cho lời chào tạm biệt. Thời gian về sau mình sẽ tạm k còn update blog thường xuyên như trước nữa. Mình cảm ơn các bạn, các viewer và reader luôn ủng hộ mình trong suốt time qua. Và mình cũng xl~  part 2 fic XTT sẽ k post liền được. Nhưng các bạn đừng lo nhé mình sẽ không bỏ fic và bỏ blog đâu :) mình yêu windy world của mình và yêu tất cả các bạn ^____^
Các bạn vẫn ủng hộ mình nha ^^ theo dõi blog mình thường xuyên nữa nhé :) ai biết đâu đấy, một ngày nào đó vào 1 lúc nào đó sẽ có 1 post mới của mình :)




Mình sẽ nhớ blog của mình lắmmmmmmm ^^!


Cho mình lảm nhảm một số thứ trong blog trước khi về lại với quyển nhật kí cầm tay của mình nhé :)
Mình nghĩ đến việc viết blog của mình. Mình đã có 1 thời gian FB, blog 360, blog plus,... rồi có 1 thời gian bỏ tất cả cả các thứ ấy và viết nkí rồi cuối cùng tình cờ lang thang lại biết dc cái blog này =)) Và 1 chủ nhật nổi hứng, mình đã tạo một cái acc và cứ thế trung thành đến bi h` :) Đó là cả một cố gắng của mình đấy ^^ 

Vậy là 3 tháng nhỉ 5 tháng nhỉ :) gần nữa năm với 40 bài post, 659 view, một vài comm và rất nhiều những dòng thơ thẩn, lảm nhảm :) Mình thật sự k muốn để blog này phủi bụi tí nào ^^ nên các bạn hãy vào thăm nó thường xuyên nhé


Nhiều bạn gửi pv mail cho mình bảo là mình viết blog khá hay. Yah~ thật sự cảm ơn rất nhiều. Mình thật ra chỉ viết những thứ vớ vẩn mình nghĩ và những câu chuyện chợt nghĩ ra thôi. Cũng chẳng có suy nghĩ sâu sắc gì nhiều. Mình nghĩ cái sở thik viết blog của mình bị ảnh hưởng khá bởi ss Jumil :) và cả khi viết nhật kí hằng ngày nữa. Nhiều ng` bảo viết ntn thì nhàm nhỉ :) Nhưng mình lại cảm thấy thú vị. Nhất là mỗi khi đọc lại. Có cần phải thú nhận rằng mình rất hay xem trộm blog của n`g khác k =)))))


Mình đi xa một khoảng thời gian để laị một câu chuyện về Thảo Linh dang dở :) Mình cố gắng hoàn tất nó nhanh nhất có thể và lại post trên blog trong một tương lai xa :) Nên hãy đơi nhé ^____^ Giờ thì nhiều người gọi mình là au r và mình cảm thấy rất thik :)  Yah~ để mình nhớ lại xem sao mình lại viết fic nhỉ :) mình chưa bao giờ nghĩ mình viết fic hay cả :))) nhưng có lẽ do cái tính cách của mình nó tình cảm qá nên mình viết ra mọi thứ chân thật và dễ đọc thế thôi. Và cái người thôi thúc mình viết fic đó chính là gió của mình. 2/3 ý tưởng fic đều là mình muốn viết để tặng gió :x hm... :)




Hnay mình nghe được một bài hát rất hay của AB Avenue có tên là Woman knows :) Thật sự là rất đáng nghe, đáng xem và đáng khen ý :x Một bản ballad thật buồn. Nỗi đau từ câu chuyện như thấm vào giai điệu. MV thật sự làm mình ấn tượng. k có vũ đạo nóng bỏng. k có những hiệu ứng lóe chớp. Nhưng cái thứ để lại cho người xem là nỗi đau. Nỗi đau của cô gái trong mv như xuyên qa mọi thứ thấm vào tim. Mình cảm nhận được đau đớn trong những giọt nước mắt cô ấy. Và cả khi những kỉ niệm hạnh phúc quay về, khi bị ruồng rẫy phản bội cho đến lúc tiếng súng kết thúc tất cả... thì vẫn là tiếng hát xót xa đến cháy lòng của một người yêu kẻ đã phản bội mình. Có người bảo, tại sao không bắn chàng trai kia mà cô gái lại tự bắn chính mình. Riêng mình thì nghĩ "người phụ nữ biết ..." (Woman knows ....) những gì mình đang làm. Và chẳng phải cái chết của cô đã là sự trả thù quá đắt, những tấm ảnh chụp lại những khoảng khắc hai người chẳng phải sẽ trở thành một nỗi ám ảnh k bao giờ nguôi...
Yah~ mình thật sự thích dù chưa nghe vietsub :)




...




Trở lại nào :) mình viết đôi dòng cho Gió của mình nhé :)
Mình yêu Gió nhất trên đời

Và chẳng biết đến bao giờ mình mới nói đủ câu này :x
Chẳng phải là vì mình cũng là gió mà là vì tất cả những gì Gió đem lại cho cs mình
Và vì mình biết Gió cũng yêu mình nhiều như thế
Vì chúng ta là những cơn gió nên ta phải mãi song hành cũng nhau
Bay, bay và k bao giờ được phép bỏ cuộc :)
Có đôi lúc mình thật sự thấy gió như cố tỏ ra mạnh mẽ 
Gió àh~ k cần phải thế với cả mình đâu :) Chẳng phải chúng ta giống nhau sao. Mạnh mẽ cũng như nhau và yếu đuối cũng như nhau mà :) Vậy nên đừng làm thế nha ^^ Mình sẽ cảm thấy không biết làm gì cả đâu
Nếu có một ước mơ, mình ước sẽ mãi ở bên gió và bên nắng :)
Vậy nên trước khi làm được điều đó thì đừng bao giờ bỏ cuộc ha :)
Try, try, try our best 




....


Thế thôi mình lại đau đầu rồi :) Nên sẽ không type nữa đâu
Từ giờ mình sẽ toàn tâm toàn ý cho những thứ sắp đến :)





I will be back :x So please wait for a wind






p.s :Vẫn lảm nhảm đúng chất cho cái entry này. Vậy mà bảo là viết entry tặng gió ý :)

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010

17112010* Chợt thấy mong manh ~


Chợt thấy ta mong manh là thế...




Mình chán cái cơ thể của mình lúc này
Mệt mõi. Rã rời và đầy vẻ bệnh hoạn
Nửa đêm.
Mình lại không nghe lời bạn nữa rồi ...~ hư thật :)






Mình ghét cái cảm giác lúc này
Một mình chán nản và nhận ra mình là kẻ thua cuộc
.
.
.
và cả là đứa bất tài =))









Yah~ mình k muốn nói nhiều về ngày hôm nay :)
Vì mình đã nói quá nhiều ở 1 nơi khác

Chỉ muốn để 1 cái pic xinh
và chúc Bummie ngày mai thi thật tốt thôi ~




To: My KiBummie :) my almighty Key

Tomorrow, yah~ fighting and try your best
You  ll be OK :)
I 'm here ^^




Ps: xl ~ m` chả làm dc cái j` khá hơn cả ...~






Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

15112010* Đựng lung linh vào một chiếc lọ ~


Em đựng lung linh vào chiếc lọ trong suốt
Em cất yêu thương vào trái tim nhỏ ngây ngô


Rồi một ngày, tất cả lung linh xung quanh biến mất
Rồi một ngày...  anh dù có nhớ hay đã quên
Em sẽ mãi còn trong kí ức non trẻ
Một chút lung linh, một chút yêu thương
Cất trong chiếc lọ.


yah~. Lại là mình vớ vẩn đây :))
Vì một vài lí do bất cập nên mình vẫn chưa có quyển nhật kí mới. Có ai muốn nghe mình làm nhảm không nhỉ!? =))

Cái tittle lạ phải k? Cơ mà dạo này cái tư tưởng này cứ mãi lởn vởn trong đầu mình. Mình thật sự muốn có 1 chiếc lọ thủy tinh để đựng một số thứ đặc biệt, kiểu như lung linh hay những thứ mơ hồ khó nắm bắt khác. Hwa mình đã nói với Riri về sở thích kì quặc của mình :) Và tại sao lại là một cái lọ thủy tinh là vì nó trong suốt và tách biệt :)

Nói thật ra là mình chưa được ai tặng một cái lọ thủy tinh bao giờ. Ngày xưa mình có mua một chiếc lọ nhỏ để gấp sao nhưng chả bao giờ gấp đầy cái lọ cả :) nên mình không gấp nữa và bỏ hết sao ra, để cho nó trống rỗng và trong suốt thế thôi :) Nhưng ngược lại, nhà mình lại có rất nhiều hộp nhé. Mình tự công nhận mình là đứa sống rất tình cảm và xem trọng kỉ niệm. Mình mua rất nhiều chiếc hộp đẹp để đựng những thứ đáng nhớ trong đó. Mình giữ lại tất cả những mẩu giấy nháp nho nhỏ, những tờ giấy chằng chịt chữ nếu nó thuộc về kỉ niệm :) Mình muốn giữ tất cả mãi mãi...

Ngày mai, một ngày 16 của tháng nữa và mình gọi đó là ngày Smile Day của riêng mình :) Một ngày dành chỉ dành cho nụ cười, cho nắng và cho gió. 10 tháng nhỉ :)

Bây giờ là 11 h` ~ mình sẽ viết cho xong cái này rồi nghe Be with me của Keiko, sau đó sẽ ngủ thật ngon. 
Yah~ tự thấy mình thật sự bị ghiền nghe Piano rồi. Bài nào mình đã nghe rồi thì mình khó dứt ra được. Nhất là những tác phẩm của Yiruma và Keiko Matsui ~ Một bên là rất dịu dàng và lắng đọng nhé, một bên có nét rất lạ, có sức ám ảnh và ảnh hưởng từ lần nghe đầu tiên ~ mình y họ :"> mình đã nghe forever forever suốt thời gian sáng tác chap 1 của XTT- PL đấy ^^

Mình lảm nhảm nhiều r` nhỉ :) h` là thời gian để ngủ thôi. Àh~ mình thật sự cảm ơn hơn 20 viewers đã xem chap 1 trong ngày đầu tiên nhé :x mình cũng y các bạn :) nhớ ủng hộ mình ở cháp 2 nhá :*

p.s: câu cuối thôi, bạn nào thích Love the way you lie p1 thì nhớ nghe tiếp p2 nhé :)
Riêng mình bị kết p2 hơn ý :x Rihanna dc hát nhiều hơn này :))
nói sao nhỉ... mình nửa khâm phục vừa sợ cái cách suy nghĩ của cô gái trong bài này ~
ừa ~
can đảm hay mù quáng? hay đơn giản chỉ là khi lí trí biết yêu :)) ~


G9- Smile ~ Smile :) x 100

Chủ Nhật, 14 tháng 11, 2010

[Shortfic] Xa trục thảo - Phong linh (chap 1)



Nhánh xa trục thảo bé nhỏ giữa trời
Phong linh  trong trẻo vang lời của gió





OST Love me ( Yiruma )


Xa trục thảo - Phong Linh

Chapter 1: Kí ức miền xanh


Nhánh xa trục thảo bé nhỏ giữa trời
Phong linh  trong trẻo vang lời của gió



Em và tôi lớn lên bên nhau.
Những đứa trẻ mồ côi khát khao tình yêu thương mãnh liệt…



Một ngày nắng  hạ, trên đồi cỏ ngập tràn sắc xanh xa trục thảo. Ở nơi trời đất đang quyện nhau thành một miền xanh miên man , tôi vàThảo Linh ngồi sát bên nhau , lặng thinh ngước mặt ngắm nhìn những đám  mây trắng  xốp trôi lơ đểnh cuối trời. Chiều hạ cuối như nấn ná, bước qua thật chậm rãi. Và cái chậm rãi của nó làm người ta phát sợ, như khi người ta cố gắng nhiếu kéo phút chia li, để rồi hoảng hồn khi nó trôi qua trước mắt. Thảo Linh vẫn lặng lẽ vậy thôi, lãng đãng ánh buồn trong ánh mắt em xanh nhạt. Em nhìn xa lắm, đôi mắt hướng về cánh đồng xa trục thảo trước mặt nhưng như ngắm nhìn cái khoảng không mênh mông nào  xa thật xa… Gió thoảng, vài sợi tóc mềm khẽ chạm vào chóp mũi, bay hương gió ngàn.  Có cái gì đó như thắt lại, qua hôm nay , đến bao giờ tôi mới lại có cái cảm giác ở gần bên em thế này…

“Nếu rời xa nơi này, thì em có còn là cô bé xa trục thảo nữa không anh?”
Tiếng nói yếu ớt của em vang lên khe khẽ

“Tiểu Linh mãi mãi là cô bé xa trục thảo, dù có ở bất cứ đâu… “
Tôi gượng cười. Nụ cười vô sắc, chẳng còn chứa chút sinh lực. Tiểu Linh quay lại nhìn, thở thật dài. Rồi em cười, xít lại gần tôi hơn nữa, bờ vai tôi đón lấy mái đầu em. Mắt khẽ nhắm hững hờ… Phía cuối trời, hay một nơi nào xa lắm  gió mang về những tiếng linh đinh…


“Ngày mai thôi, em sẽ chẳng bao giờ có thể đón những ngày nắng hạ ở nơi này. Chẳng còn được nhìn thấy sắc xanh của xa trục thảo, không còn nghe tiếng linh đinh của chuông gió Phong Linh. Và rồi, rất lâu sau, em sẽ không còn được ngã vào vai anh Trực Phong như thế này nữa… Chắc em sẽ nhớ anh và nhớ nơi này nhiều lắm ….”

Lời em hay lời của cơn gió u buồn nào đó. Nó tràn vào ngực tôi, trào dâng một nỗi buồn da diết. Cái ngày rời xa em sao trôi qua khó khăn thế này. Trước nỗi buồn li biệt bủa vây, xâm chiếm như toàn bộ cơ thể,  một đứa con trai như tôi bỗng chốc trở nên thật yếu đuối. Cảm giác lo sợ về những chiều thiếu vắng cô bé như chiếm trọn và bóp nghẹn tất cả mọi cảm xúc khác.  

“Bảy năm bên nhau qua rồi anh nhỉ … Ta đã có biết bao kỉ niệm ở nơi này. Làm sao em có đủ can đảm để gói trọn hết tất cả những kí ức tuyệt đẹp này để có thể bình thản bước đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Em cũng không biết mình có đủ nghị lực để sống một cuộc sống thiều anh không nữa…”

Làn nước long lanh chợt chảy dài trên gò má em. Tôi khẽ đưa tay lau tất cả, rồi vòng tay ôm lấy em

“Không đâu. Anh biết, em sẽ làm được mọi thứ mà. Tiểu Linh vốn dĩ đã là một cô bé mạnh mẽ mà. Chỉ cần lên thành phố, em sẽ có một gia đình hạnh phúc , một cuốc sống đầy đủ hơn nơi này rất nhiều. Rồi em sẽ sống tốt, sẽ thích  nghi với tất cả như em đã từng làm. Lớn lên thấy nếu thấy nhớ thì  hãy trở về thăm anh, thăm xa trục thảo.”

Em thổn thức dụi đầu vào bờ ngực tôi. Ôm lấy thân hình bé nhỏ của em. Tim nghẹn ngào như vỡ vụn. Đâu chỉ riêng em, chính tôi cũng không kìm được nỗi lo sợ đang ngày một lớn dần. Bảy năm rồi bao nhiêu kỉ niệm những mùa hạ lại chợt ùa về . Có lẽ cái thứ khắc nghiệt nhất mà chúa trời tạo ra cho con người đó chính là thời gian. Khoảng khắc là vô tận nhưng làm gì có ai níu được nó. Kỉ niệm dẫu đẹp cách mấy thời gian cũng đẩy đi xa. Cũng như bao kỉ niệm mùa hạ trôi qua, và cũng như cái khoảng khắc được ôm em trong vòng tay này cũng sẽ dần xa, mãi mãi…



Dưới trời xanh, chúng tôi mệt mọi, khẽ nhắm mắt, yên ắng nhớ lại những thứ đã xa.. Tôi để mặc em ngủ say trên vai, đôi mắt nhắm nghiền, cả cơ thể mệt mỏi buông thõng. Mí mắt vẫn lấp lánh những giọt buồn. Cho em khẽ ngủ sau bao đêm thao thức.  Còn tôi, lặng yên nhìn  ngắm bầu trời mùa hè cao vời vợi, những cánh xa trục thảo dưới chân rung rinh…



Nhớ… 
                           


                                                                    
oOo




Nhớ… 




Năm tôi lên mười, Thảo Linh được các sơ dẫn về đây. Ngày đầu tiên, em rụt rè nép sau cánh cổng, nhìn xung quanh bằng  ánh mắt sợ sệt. Đôi môi run rẩy không cất thành lời. Chút lạ lẫm, đầy hoảng sợ… Trong đám trẻ lúc nhúc đang vây quanh hỏi han em, tôi tò mò chen lên ngắm nhìn người mới đến. 

Cô bé mặc bộ váy màu xanh nhạt, lem luốc, đôi mắt ướt nước, ráo hoảnh. Ánh mắt thật buồn của em như hướng nhìn tôi. Ánh nhìn thật sâu khiến tôi đôi chút giật mình.

Ánh mắt như có sắc xanh sâu thẳm
Mang chút u buồn, thoáng nét tinh khôi

Em hình như chỉ nhìn tôi. Hay tôi chẳng thể dời mắt khỏi ánh nhìn ma lực ấy. Ánh mắt xanh kì diệu và đẹp nhất  mà một cậu bé 10 tuổi từng thấy …

Những kỉ niệm tuổi thơ của chúng tôi là những kí ức tuyệt đẹp trong khoảng không bao la của triền đồi xanh xa trục thảo.  Nơi đó xa trục thảo phủ xanh cả một dải đất hoang vu..



Từ lúc nào em cũng hay đến đây, Em thích xa trục thảo và ước nguyện một ngày tìm thấy cánh cỏ bốn lá… Rồi như có một sợi dây vô hình nối giữa chúng tôi. Giữa tâm hồn khao khát bình yên và một tâm hồn non trẻ yêu mến màu xanh xa trục thảo. Có lẽ, định mệnh, bảo chúng tôi bên nhau




Bên nhau
Những ngày  bát ngát cánh đồng xanh
Bên nhau
Những ngày hạ nắng dịu dàng buông nhẹ

Em yêu những cánh xa trục thảo
Còn tôi yêu cô bé có ánh mắt chứa sắc xanh…
Em là xa trục thảo của riêng tôi…


Em và tôi vẫn bên nhau như thế. Kí ức tuổi thơ êm đềm, ngát xanh màu cỏ …




oOo

Nhớ
Một ngày hạ ngát xanh…




Không gian rộng lớn như chẳng hề có điểm dừng. Xuyên suốt chỉ một sắc xanh của xa trục thảo…
Rồi cả nắng hạ cũng xanh như màu lá ….
Lung linh, diệu kì



Cánh đồng xanh  của em và tôi


Em, cô bé 14 tuổi. Tinh khôi như nắng mai, bé nhỏ như nhánh xa trục thảo

Dưới sắc lung linh của cả một khoảng đất trời. em nhẹ nhàng cúi người thật thấp, lấy ngón tay nhỏ chạm vào những cánh lá bé ti dưới chân. Em nghiêng nghiêng đầu, đôi mắt sáng lên ánh hạnh phúc. Ngón tay mềm mại như cảm nhận được sức sống mạnh mẽ ẩn sâu trong từng nhánh lá. Nắng hạ, nụ cười lấp lánh. Thoáng chút gió làm chiếc váy mỏng màu xanh lục của em phất phơ, dải ren buộc hững hờ trên mái tóc đen huyền chợt bị hất tung, bay thật xa… Làn tóc mây rối tung trước gió…

Em khẽ nhíu mày vén lại tóc về phía sau. Rồi mỉm cười, tiếp tục ngắm nhìn những nhành lá xanh mơn rung rinh trước gió…
 Tôi đứng từ xa trông theo dáng người bé nhỏ của em giữa cánh đồng xa trục thảo. Bất giác cũng mỉm cười…

Ngẩn ngơ ~

“A! Anh Phong! Đến đây xem này! Em tìm được nhánh xa trục thảo bốn lá rồi đấy”

Em bỗng dưng reo to làm tôi khẽ giật mình. Tôi chạy đến nơi mà em đang đứng vẫy tay. Cố len lỏi thật nhẹ, nhón chân thật khẽ để chắc rằng không một nhánh lá nào bị tôi vô tình làm tổn thương. Em cười tít mắt chỉ cho tôi xem cây cỏ kì diệu kia. Tôi cúi thật thấp người nhìn theo hướng tay của em. Đúng rồi, giữa những đám cỏ 3 lá bình thường, xa trục thảo 4 lá nổi bật… Là xa trục thảo bốn lá thật sự, là cây cỏ trong truyện thần tiên.

“Là Tiểu Linh tìm thấy nó đấy J Người ta bảo nếu ai tìm được xa trục thảo bốn lá sẽ được ban tặng điều ước “

Tôi khẽ cười, tinh nghịch nhìn em, đầy thắc mắc
“Thế em muốn ước gì nào?”


Em đan hai tay vào nhau đặt trước mặt như đang nguyện cầu. Đôi mắt khẽ nhắm lại

“Em sẽ ước em và anh Trực Phong sẽ không còn phải ở trại mồ côi nữa. Em ước rằng em và anh sẽ mãi ở bên nhau hạnh phúc…”
….

Trời vẫn nắng xanh. Cả không gian vang lại lời ước nguyện  xa trục thảo.



oOo



Nhớ…



Em tặng tôi một chiếc chuông gió có hình xa trục thảo. Chẳng biết từ đâu em có nó, chiếc chuông bằng thủy tinh trong suốt bé bằng lòng bàn tay, phía trên buộc bằng sợi dây treo vải màu nước biển. Hễ có gió qua là chuông lại kêu linh đinh và vang lên âm thanh trong trẻo.  Lần đầu tiên tôi thấy chiếc chuông gió nào đáng yêu như vậy.

“Đó là chuông gió mà mẹ em tặng em đấy, nó còn được gọi là Phong Linh đó. Em thích cái tên Phong Linh hơn. Vì nó giống như tên ghép của Tiểu Linh và anh Trực Phong vậy. Anh hãy treo nó lên cửa sổ phòng tập thể nha, để mỗi lần gió về nó lại kêu linh đinh thật vui tai ~”

Em giảng giải như một người am hiểu rất tường tận làm tôi nghệch mặt ra ngắm nghía chiếc chuông nhỏ xíu

“Đây là vật kỉ niệm của mẹ em, sao em lại tùy tiện tặng nó cho anh như vậy?”

“Vậy là anh không biết rồi, phong linh sẽ giúp xua đuổi những điều xấu, gọi gió về mang những bình yên. Với lại từ giờ phút này, em sẽ là xa trục thảo, còn anh sẻ là phong linh. Phong linh hướng về gió, xa trục thảo hướng về nắng. Nắng và gió luôn hướng về nhau thế nên phong linh và xa trục thảo phải bên nhau mãi mãi. Khi xa trục thảo lạc hướng thì nó sẽ hướng về phía tiếng phong linh gọi. Còn mỗi lần, phong linh mệt mỏi thì xa trục thảo sẽ hướng nó về miền ngát xanh….”

Tôi chăm chú nghe cô gái bé nhỏ giải thích, trong lòng cảm kích vô cùng

“… và còn một lí do nữa, xa trục thảo yêu phong linh cũng như Thảo Linh yêu anh Trực Phong vậy.”
Cô bé nhanh như cắt, nhón người, bờ môi mềm đặt lên trán tôi một nụ hôn dịu dàng rồi chạy biến. Dưới nắng, tôi giữ chặt sợi dây buộc chiếc chuông gió, cả người len lỏi một cảm xúc khó tả…

Từ đó mỗi khi có gió về cả không gian lại vang tiếng linh đnh của phong linh




oOo




Ráng chiều trài ánh hồng xuống cánh đồng, xuống mãi tóc em xõa dài. Em đã thức dậy từ bao giờ nhưng vẫn dựa đầu lên vai tôi. Mặt trời sắp lặn, tóa thứ ánh sáng mờ ảo xuống đồng cỏ. Loang ra loang ra mãi, thứ ánh sáng ánh ngọc mê hoặc. Bình yên quá, hoàng hôn nơi đây. Chỉ hai người và cánh đồng bất tận, chẳng có một chút sặc sỡ ồn ào. Không gian nơi đây, chỉ tôi và em, chỉ ráng chiều và hoàng hôn xanh đỏ, vô trùng thanh bình. Em bàn tay nhỏ vào từng ngón tay tôi. Siết chặt. Hôm nay, ngày cuối cùng bên cô em gái bé nhỏ, người tôi thương suốt bảy năm qua. Phút giây em còn bên cạnh  mới quý giá xiết bao.

“Hứa với anh, sống thật tốt, dù có chuyện gì thì xa trục thảo bé nhỏ cũng phải kiên cường giữ cho mình sắc xanh thuần khiết”

“Em hứa”


Chiều  lặn. Nét đẹp yên bình đến quặn thắt




Sáng hôm sau, trên đoạn đường từ biệt…


Người phụ nữ nhận nuôi Tiểu Linh mặc chiếc váy đen sang trọng, mái tóc màu vàng ánh kim được búi lên giống kiểu các nữ quý tộc Tây Âu. Vành mũ rộng che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ ánh mắt thật sắc. Bà ta nắm lấy tay Tiểu Linh dẫn đén chỗ chiếc xe hơi kiểu cỗ chờ sẵn.

Em bước, những bước chân chần chừ, quyến luyến chẵng muốn xa. Bóng em hao gầy dưới nắng ban trưa.

Rất nhiều người đứng nhìn theo em. Lũ trẻ con giương cặp mắt ganh tị. Giờ thì em khác chúng rồi, khác cả tôi. Cuối cùng em đã có một gia đình đúng như nguyện ước.

Em vẫn cứ bước đi xa dần.

Trong đám trẻ vẫy tay chào tạm biệt, tôi cố đứng thật vững, nở một nụ cười an lành hướng về phía em
Làn tóc mây khẽ bay …

Bóng hình thân thuộc của em xa dần, nhòe dần …

Tôi vẫn đứng chết trân. Người đờ đẫn. Muốn tạm biệt hay muốn chạy đến níu giữ em lại!?

Khựng lại. Em buông tay người phụ nữ kia ra. Quay người, em chạy thật nhanh rồi ùa vào lòng tôi như hạt nước rớt nhanh vào lòng biển rộng. Tôi ngỡ ngàng, khắp người nóng ran lên. Mái tóc mây chạm chợt chạm vào cằm, đôi tay nhỏ bé của em siết chặt vào người tôi.

Tôi vòng tay, ôm lấy thân hình bé nhỏ của em. Khẽ nhắm mắt
Tiểu Linh …




Biệt li
Dòng lệ ướt đẫm bờ vai anh
Phút giây này, anh muốn giữ lại
Mãi mãi
Tiểu Linh
Nói cho anh nghe, rằng em sẽ cứ mãi như thế này đi ….


“Anh không được quên em nhé!”
Em thổn thức chưa dừng

“Hứa với em một ngày nào anh sẽ đến tìm em …”
Giọng nói nhẹ gấp gáp, sợ hãi. Em cũng đang sợ phút giây này lắm đúng không?!

“Anh phải mãi giữ chuông gió mà em tặng… Hứa với em đi, Trực Phong!!!”
Em lay vai tôi. Gương mặt thanh tú giàn giụa nước. Tôi gần như hoảng sợ khi thấy bàn tay em buông ra…


Thảo Linh… Tôi phải xa em thật sao!?

“Anh hứa …”



Quệt dòng nước mặn chát đang chảy dài trên  gò má, em mỉm cười nhìn tôi.  Thở một hơi thật sâu rồi vẫy chào từ biệt.

“Tiểu Linh đi đây! Chắc chắn em sẽ sống thật tốt, anh cũng phải vậy nha…”

Tôi gượng cười. Lời từ biệt cất lên sao khó khăn đến thế. Có cái gì như trực trào, như uất nghẹn trong cổ họng. Tôi quyết định không nói, chỉ buông tay em ra. Tưởng chừng chỉ cần một phút lưu luyến nữa thôi, tôi sẽ chẳng bao giờ rời xa em được nữa.

Cố bé quay người chạy thật nhanh về phía chiếc xe. Người tài xế vặn cửa nhã nhặn mới em vào. Ngay khi em và người đàn bà kia vào trong xe. Cửa xe đóng rầm lên một tiếng.


“Grừ Grừ ….”


Tiếng động cơ xe ầm ĩ vang lên, rồi chiếc xe vụt đi bỏ lại sau mang theo bong dáng nhỏ bé quen thuộc, cả dòng khói đen nghịt phả ra. Bụi đường bay tứ tung mịt mờ.

Tôi đứng lặng, có cái gì đó như bụi bay vào mắt, dòng nước mặn đắng uất trào…

Trên ban công cửa sổ, chuông gió vang tiếng trong veo.
Cánh đồng xanh vạn lá cây xa trục thảo tĩnh lặng




Xa trục thảo- Phong linh
Li biệt…


END CHAP 1
MI LEE


----
Vài dòng của au:
Vậy là các bạn vừa đcọ xong chap 1 của XTT-PL :) yah~ đầu tiên là mình chân thành cảm ơn các reader của mình :) mình cố gắng hôm nay post fic vì biết rằng ngày nào cũng có đến 5 6 người view chờ fic cơ :) Mình thật sự cảm động ^____^. Thứ 2 nữa là khi đọc đến dòng này, tức là các bạn đã rất thương au và rất dũng cảm ý :) Mình biết là cái chap 1 sẽ k như 1 số bạn kì vọng. Còn non, còn chán,... yah~ m` xl~ nhưng mình hứa sẽ cố gắng hơn rất nhiều trong các chap, part sắp tới
kamsa
Sau cái chap 1 được viết theo lời kể của Trực Phong thì các chap sau sẽ kể theo ngôi thứ 3 nhé ^^
Với lại, chỉ riêng chap 1 là hẳn 1 chap còn từ cháp 2 trở đi mình sẽ chia part đấy :) Vì nội dung sẽ càng ngày càng dài hơn
À, với lại mình nghĩ mình nên nói cái note sau đây. Ở chap 1, mọi thứ có lẽ yên bình, và một số bạn thích cánh đồng xa trục thảo hay thích hình ảnh thơ ngây của TL và TP chắc sẽ phải nói lời từ biệt sớm rồi. =.=" và nếu bạn thật sự thik những hình ảnh này, thì au khuyên rằng các bạn hãy dừng lại ở chap này thì tốt hơn. Bởi vì từ chap 2 sẽ là một bước ngoặc mới hoàn toàn khác lạ. Yah~ mình thì mình vẫn khuyến khích các bạn nên tiếp tục theo dõi câu chuyện ở những phần sau chứ ^^
Vì quá khứ-hiện tại-tương lai của Thảo Linh thật sự rất đáng để theo dõi đấy nhưng ở chap này ngoài những kí ức bên Trực Phong thì tất cả những thứ khác vẫn chưa hề dc tiết lộ =)) haha * mình không mồi chài đâu nhé *
Còn về Chap 2 part 1 thì mình chỉ xin nói trước thế này

Review Chap 2: Xa trục thảo có còn xanh...?

Part 1: Hoa hồng đỏ

"Xa trục thảo
Ngày không nắng
Làm sao có thể giữ được sắc xanh?
Khi không bên anh
Em lạc lối..."







Thế nha!
Ngày lành :)
Hy vọng có ai đó comment cho mình =))
Cảm ơn các bạn