Namida
…
Nó đứng một mình ở cái nơi lâu lắm rồi nó mới đến. Vẫn là nắng chiều nhạt buông, vẫn là những ánh hồng sakura mới nở. Mọi thứ dường như vẫn như vậy, từ rất lâu rồi…
Gió hạ phả vào người nó thứ gì thật lạnh. Cảm giác bé nhỏ và đơn độc lại tràn về. Nó cảm thấy mình như chưa hề thay đổi, nó bây giờ và con bé cách đây ba năm, dưới gốc anh đào này vẫn chỉ là một.
Nó đã từng nghĩ mình trưởng thành, sống khác đi với chính bản thân cũng chỉ vì muốn trở thành một con người mạnh mẽ hơn…
Vậy mà, khi quay về, vẫn cũng chỉ là nó của ba năm về trước. Tất cả đổi thay thì ra cũng chỉ toàn là huyễn hoặc
Nó trở về
Với một tâm hồn yếu đuối…
Và những suy nghĩ trống rỗng…
Để mặc cho những làn khi lạnh lẽo lướt qua vây kín cả cơ thể mong manh, để mặc cho bóng anh đào che khuất con người rỗng tuếch.
Nó đứng trong góc khuất… bất động. Rất lâu
Cành lá run rẩy. Gió thốc. Những cánh hoa đào phai bị bật tung khỏi nhánh. Rơi rơi.
Nó đứng rất lâu
Cậu cũng đứng đó, tự bao giờ, rất lâu…
Hai bóng người lặng lẽ
Cảnh vật trầm uất
Những vệt hồng - xanh trên khung cảnh tựa hồ vô sắc
Gió thoảng … một giai điệu êm dịu.
Ai đó muốn phá tan cái tĩnh lặng nơi đây
“How did I fall in love with you?
How can I do to make you smile?
How can I do to make you smile?
I’m always here if you’re thinking love
The story of the tears from your eyes”
Tiếng harmonica từ đâu vang lên. Rất gần. Giai điệu “Namida” vọng về một kí ức đã từ lâu.
Hit một hơi thật sâu, nó lặng lẽ để bờ mi khép lại …
Từ đáy mắt, có thứ nước trong veo rơi thật nhanh.
Có một khoảng khắc, cánh anh đào buông rơi hờ hững trong không trung
Và thứ nước bao lâu nó cố tình giấu cũng trôi đi. Nhẹ tênh.


