Chủ Nhật, 26 tháng 9, 2010

[oneshot]Espresso-MiLee

Author: Mi Lee

_Choi Min Ho_

[ Mi Lee: The first oneshot ]
Note: For my Honey!

..: Nó nhẹ nhàng, thoáng chút tiếc nuối về một thứ gì đó đã qua
Hương cà phê quen thuộc phảng phất, khiến ta chợt giật mình
Hình như, ta nhớ ..:

“ Chị đến với cậu- một tình cảm rất mới lạ
Và rồi chị đi khỏi đời cậu trong hương espresso
Đắng nghẹn”

Espresso
                                                  … dành cho ngày hôm nay

Cái vị đắng ấy, là để nhớ
...hay để quên !?

oOo
Cậu lại trở về Seoul. Những khu phố phồn hoa, tấp nập và nhộn nhịp ở thành phố đông người bậc nhất Hàn Quốc. 2 năm, đã đến lúc cậu cần phải trở về để kiểm chứng một điều. Đúng hơn là nhiều điều nhưng chỉ về một người…

oOo

-Cậu uống gì?
-Em muốn một li nước gì đó thật lạnh
-Một li nước thật lạnh khi trời mưa ư?
-Vâng, em muốn thật tỉnh táo để nhớ những trang giấy đầy nghịt chữ này.
-Vậy sao cậu không dùng cà phê, một li cà phê thật ấm. Nó sẽ khiến cậu cảm thấy đở lạnh và nhớ được nhiều thứ hơn đấy


oOo
Cậu đến quán trong một ngày trời mưa thật nhẹ.

Hai năm trôi qua, cuộc sống ở đây vẫn ồn ả như khi cậu chưa đi. Kiếm được một khoảng khắc lặng lẽ ở đây thật khó. Nhưng không hề khó đối với cậu. Cậu biết nơi nào có thể mang đến cho cậu sự bình yên…
Cậu chọn một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, gọi một li cà phê thật đặc. Lâu lắm rồi, cậu chưa đi uống cà phê một mình.
Ngoài trời, những hạt mưa lất phất, bay bay. Trong quán tiếng nhạc piano vang lên nhẹ nhàng, nghe như một vũ khúc. Cậu như thấy lòng mình lắng lại. Thật trùng hợp. Nhớ ngày cậu đi, quán cũng chơi bản nhạc này

Có phải vì cơn mưa nho nhỏ làm cho cuộc sống này làm cho mọi thứ chậm lại, để người ta có những phút giây để nhớ…
Hay là vì giai điệu kia khiến những kí ức quay về…
.
.
Tôi nhớ chị

Ừ, cậu nhớ…
Đâu phải ngẫu nhiên cậu chọn cà phê
Đâu phải ngẫu nhiên cậu đến quán
Đâu phải ngẫu nhiên cậu về lại Seoul…

Người phục vụ đặt cốc cà phê lên bàn, cúi chào rồi nhẹ nhàng rút lui.

Hương thơm chút lạ chút quen, thoảng trong không khí, đấy mê hoặc.

Những làn khói ngắn, mỏng manh, hiện rồi lại tan. Lơ lửng…
Những kí ức mong manh, ngắt quãng, nhớ rồi lại quên. Miên man…

oOo

Lần đầu tiên, cậu đến đây năm 18 tuổi. Cậu ôn thi đại học và cần một nơi yên tĩnh. Hôm đó trời mưa lạnh, đứng trú ngoài mái hiên của quán, cậu bắt gặp nụ cười ấm áp của chị- nhân viên phục vụ của quán. Nụ cười như có điều gì đó rất kì diệu, làm cho không gian quán nhỏ như ấm lên. Cậu đẩy cửa vào quán, như bị một sức hút lôi kéo. Chị nhìn cậu, mỉm cười.


Và rồi cậu hay đến quán. Nơi có một cô gái luôn dành một nụ cười đợi cậu.


Quán ít khách lắm, nếu có chỉ toàn những khách quen. Chị biết tên tất cả và sở thích nước dùng của họ. Ngày lần thứ 3 cậu đến, chị đã biết tên cậu và để sẵn một li nước trái cây thật lạnh trên bàn. Chỉ cần thấy bóng dáng cậu tiến đến quán đằng xa, chị đã mỉm cười. Cứ như chị đợi cậu vậy…

Chị hay đến trò chuyện với cậu. Vì cậu ít nói nên chỉ toàn nghe chị kể chuyện. Những câu chuyện ngẫu hứng về chị và cuộc sống của chị. Chị thân thiện và rất thoải mái không chút e dè. Chị trò chuyện với cậu như với một người bạn

Chị hơn cậu 2 tuổi là sinh viên của trường đại học Luật ở Seoul. Chị bảo thích hương cà phê và những bản piano du dương nên vay mượn một số tiền để mở quán. Chị vừa làm chủ quán, vừa làm nhân viên, kiêm luôn người pha chế. Bận luôn tay, nhưng chị vẫn mỉm cười
-Chị định dành hết công việc của nhân viên à?
-Chỉ là tôi thích bận rộn J và xem nó như một niềm vui. Nhưng cậu thấy đấy có bao giờ tôi mệt mỏi đâu. Không những thế, tôi còn có cơ hội phục vụ và trò chuyện với một người đẹp trai như cậu nữa
Chị nói xong cười nắc nẻ, tôi cũng cười mặt đỏ bừng

Chị nhẹ nhàng, tinh tế và sâu sắc. Tuy ít nói nhưng cậu có thể nhận ra qua những câu chuyện chị kể. Tuổi thơ chị không mấy yên ả, chị phải tự lập từ năm 17 tuổi. Chị kể lại câu chuyện tuổi thơ mình cho cậu nghe không chút buồn. Cậu biết chị là một người mạnh mẽ và nghị lực…

Chị chẳng bao giờ gọi cậu là em như những người khác.
-Tôi không thích gọi cậu là em. Vì tôi thấy trong cách lắng nghe của cậu, một Min Ho trưởng thành và sâu sắc. Tôi xem cậu như là một người bạn thân. Một người bạn thân chẳng biết gì cả đủ để tôi kể hết về mình mà không chút ngần ngại

Chị tìm thấy những điều mà những đứa con gái bằng tuổi không bao giờ phát hiện ra.
Có lần, chị chống cằm, lặng yên nhìn cậu. Và rồi chị mỉm cười:
-Cậu biết không, cậu là người đàn ông có đôi mắt đẹp nhất trên đời đấy. Một đôi mắc có sức hút đến kì lạ. Như một ngọn lửa ấm áp và bí ẩn khiến người khác phải chú ý…
Lần đầu tiên cậu nghe người ta nhận xét về đôi mắt cậu như thế…

Chị và cậu thân nhau và chẳng còn khoảng cách nào cả. Từ ngày quen chị, cậu có những cảm giác thật lạ. 18 trong cậu là những ngày tháng thấy chị cười, là hình bóng của chị, là giọng nói của chị, là hình dáng của người con gái nhỏ nhắn với nụ cười ấm hơn nắng. Quán nhỏ của chị là nơi cậu tìm thấy bình yên nhất. Bình yên như hương cà phê thoang thoảng. Bình yên như những bản piano cuối chiều. Bình yên như giọng nói của chị

oOo
Cậu khuấy nhẹ li cà phê.
Nhấc lên và nhấp một ngụm
Thứ chất lỏng đen kì diệu kia thấm vào cậu. Một vị ngọt.

Lần đầu tiên, tôi uống cà phê chị pha. Tôi cũng thấy ngọt. Ngọt như nó chưa từng có vị đắng vậy.

Cậu nhớ…

Lần ấy, cậu ôn thi và chị đã pha cho cậu một tách cà phê nóng hổi. Chị ân cần dạy cậu cách để nhớ nhanh những bài học.
Chị bảo đó là cà phê Espresso, một thứ cà phê của Ý. Rất khó pha
Không biết có phải vì chị cố tình pha cà phê thật ngọt hay vì một lí do nào khác. Nó như một chất kích thích ngấm vào người, cậu thấy tỉnh táo và minh mẫn hẳn. Chị bảo cậu:
-Nó dùng để nhớ đấy!
Và cứ như thế, cậu có thói quen dùng cà phê.

Nhưng cà phê cũng có vị đắng
Và nó không làm sao có thể phủ nhận được
Cho dù có cho nhiều đường đến mấy
Thì cũng vẫn còn đó
Chỉ là sau vị ngọt một chút, nó sẽ ngậy lên đắng ngẹn

Cũng giống như tình yêu, đâu đơn thuần chỉ có hạnh phúc. Yêu ai đó, cũng như chấp nhận uống cà phê và những cảm giác hạnh phúc, đau khổ mà nó mang lại…
Tôi nhận ra điều đó, từ khi biết yêu chị…

oOo

Sự có mặt của chị trong cuộc sống đã đánh thức những cảm xúc sâu thẳm trong cậu. Và cậu nhận ra hình ảnh chị không thể thiếu, cậu yêu chị. Nhưng cậu chưa nói

Rồi cậu cũng biết chị yêu anh

Yêu anh, cũng là lúc chị khóc nhiều hơn.

Một lần, cậu thấy quán đóng cửa. Linh tính thấy có điều gì không ổn. Cậu gọi điện cho chị. Chị nhấc máy, một giọng nói thật buồn. Chị bảo chị đi ra ngoài có chút chuyện bảo cậu mai hẳn đến quán.
-Chị có chuyện gì à? Nói cho em biết đi- cậu biết có điều gì không ổn
-…
-Chị bảo xem em như là một người bạn mà.
-…
-Vậy là chị nói dối. Chị không tin tưởng em
-…
Cậu tức giận định dập máy thì giọng chị thật nhỏ mới vang lên
-Cậu vào quán đi…
Kết thúc cuộc gọi.

Cậu đẩy cửa vào. Cậu không giấu nỗi ngạc nhiên trước mắt cậu là một khung cảnh hỗn loạn. Bàn ghế đạp đổ khắp nơi, những mảnh vở của li tách tứ tung. Chị đứng thất thần gần quầy pha chế .
-Tại sao…?
-Cậu có thể cùng tôi thu dọn hết rồi chúng ta hãy nói chuyện được không…

Rồi cả hai im lặng dọn dẹp, kê lại bàn ghé. Cậu lén nhìn qua chị. Khuôn mặt chị thật buồn, đôi môi nhợt nhạt…Cậu xót xa

-Min Ho này, cậu cho tôi mượn bờ vai của cậu nhé. Một lát thôi
Cậu im lặng gật đầu. Rồi chị ngã đầu vào vai cậu. Chị khóc, những giọt nước nóng hổi thấm vào đôi vai rộng.
Cả hai không ai nói gì, lặng yên
Được một lát, chị lấy khăn lau nước mắt, sụt sịt rồi mỉm cười.
-Cậu biết không? Cậu còn có một đôi vai thật rộng và vững chắc để mọi người con gái đều ao ước được ngả vào để tìm kiếm sự cân bằng và để khóc
Lần đầu tiên, cậu thấy chị yếu đuối đến vậy

Hôm đó chị không nói gì với cậu cả. Nhưng hôm sau cậu nghe nhân viên trong quán xì xầm rằng hôm đó bạn trai chị đã đến phá quán chỉ vì chị không đi chơi với anh ta. Cậu tức giận, ngỡ ngàng. Vậy mà chị không trách anh ta một lời nào và cũng im lặng chịu đựng. Cậu giận lắm, tại sao chị lại phải làm như vậy
-Cậu đã yêu ai bao giờ chưa?
Cậu im lặng, sao chị lại hỏi cậu câu đó
Chị lại cười, nụ cười nhạt tênh
-Thế thì làm sao cậu hiểu được…

Chị không còn khóc nữa. Những chị buồn hơn, ánh mắt như một lưỡi dao sắc cứa vào tim cậu. Cậu cũng thấy đau. Chị bảo anh ta có nhiều người yêu lắm, ai cũng xinh đẹp và giỏi hơn chị nhiều. Anh ta là dân chơi, thay bồ như thay áo, nóng tính và cộc cằn.
-Tại sao chị lại yêu anh ấy?
-Tơi cũng không biết nữa. Yêu thì yêu, thế thôi.
-Thế anh ta có yêu chị không?
-Chắc là không… Sao, cậu thấy tôi ngốc lắm phải không!?
Chị lại cười và cậu không thích nụ cười đó của chị. Vô hồn và buồn. Cậu lặng thinh…

Cậu ghét anh ta. Ghét đến căm phẫn. Hắn có quyền gì mà bắt chị phải như thế, dày vò chị đến như vậy. Còn chị, sao chị lại dại khờ đến vậy? Một người như thế có đáng để chị yêu thương và chờ đợi. Cậu đau, cậu thắc mắc và cậu… không hiểu


Từ dạo ấy chị buồn nhiều hơn

-Câu có biết hát không?
Cậu gật đầu
-Hát cho tôi nghe nhé, bài “Milk Tea” đấy. Cậu biết không?
Rồi cậu cố gắng hát, chị chăm chú lắng nghe.
-Choi Min Ho này,cậu hãy làm ca sĩ nhé! Tôi rất thích giọng hát của cậu. Nó không quá hay, nhưng nó ấm và đặc biệt.
Chị bảo ngày xưa, trước khi quen anh chị thích uống trà sữa lắm. Từ khi quen anh, chị mới biết uống cà phê và thích nó

Cậu nhận ra, những thói quen đều bắt nguồn từ những lí do
Thêm một lần, cậu thấy chị khóc

Cậu không thể chấp nhận được nữa. Cậu muốn bảo vệ chị và không cho phép ai làm chị khóc.

Cậu nắm lấy tay chị:
-Chị có thể cho tôi một cơ hội không? Tôi sẽ bảo vệ chị và không để ai làm cho chị khóc
ChỊ ngỡ ngàng, bối rối, rồi nhìn cậu. Chị rụt tay ra:
-Cảm ơn tình cảm của cậu nhưng tôi cần có thời gian suy nghĩ…

Cậu hy vọng. Cậu chờ đợi. Cậu biết chị đủ thông minh để chọn lựa.
Cậu vẫn dành đôi vai để chị tựa vào
Cậu cho chị một thời gian đủ tĩnh lặng để chị suy nghĩ…

Vậy mà cuối cùng, chị vẫn chọn anh
Cậu đau và có cảm giác như trong tim mình đầy những vết cắt
Tình yêu đầu tiên của cậu…
“Cậu là một con người mạnh mẽ, trưởng thành. Cậu sẽ là điểm tựa vững chắc cho người con gái cậu yêu. Cảm ơn cậu vì tất cả… Và xin lỗi cậu vì tất cả. Ngày mai tôi sẽ đến Busan cùng anh ấy và rồi sẽ nhượng quán cà phê này lại cho một người khác. Cầu mong cậu sẽ tìm thấy một người con gái tốt hơn tôi”
Cậu thấy chếnh choáng… Cậu im lặng và ra đi, không níu kéo. Cậu tôn trọng sự lựa chọn của chị.
Cậu đi, dốc sức vào học tập. Cậu đã không trở về đây cho đến 2 năm sau…

Lần cuối uống cà phê chị pha. Nó đắng nghẹn

oOo
Nhớ đến chị, cà phê lại đắng…

Quay về lại với thực tại, cậu nhấp ngụm cà phê cuối cùng. Vị đắng tan vào trong cơ thể
Nếu bây giờ có ai hỏi cậu vì sao ngày ấy cậu lại để chị ra đi dễ dàng như vậy thì chắc cậu cũng sẽ không trả lời được. Đơn giản là vì cậu muốn thế. Đơn giản là tình yêu của cậu bắt cậu phải làm thế. Cũng giống như chẳng bao giờ chị trả lời được câu hỏi vì sao của cậu
Tự con tim nó có lí lẽ riêng của nó và tình yêu biết cách giải quyết mọi thứ… đôi khi là đúng đắn, có lúc là ngu ngốc, có khi chẳng ai hiểu vì sao.
Cậu cười. Giống như ai đó đã từng nói: Con tim ở trong cơ thể người mà sao lại mâu thuẫn thế, chẳng ai điều khiển được nó…

Một thứ gì đó ngấm vào người. Qúa khứ hôm qua và vị đắng kia khiến cậu nghiệm ra nhiều điều
Rằng cà phê không chỉ dùng để nhớ mà nó cũng dùng để quên. Không phải là quên đi quá khứ mà quên đi những cảm xúc khi xưa. Quên đi những suy nghĩ xưa và đối mặt với mọi thứ phía trước…
Giờ, cậu chẳng còn muốn kiểm chứng điều gì nữa. Cậu không cần muốn biết những lí do, không còn muốn quên, cũng không nhất thiết phải gặp được chị như những gì cậu từng nghĩ…

Cậu đã đủ mạnh mẽ để cất gọn lại mọi kí ức để tiếp tục…

Trời tạnh mưa, cậu thanh toán và đứng dậy. Cậu sẽ quay về đây để dùng cà phê như thói quen dạo trước.

Cậu bước ra. Không để ý đến tên quán đã được đổi. Giờ nó tên “Quên…” chứ không còn là “Nhớ…”

oOo
.
.
.
Có một người phụ nữ đứng ở quầy pha chế vẫn luôn nhìn cậu. Chị đã nhìn cậu từ khi cậu bước vào quán cùng với một nụ cười ấm như nắng như ngày nào. Nhưng cậu không để ý. Cậu miên man với những dòng suy nghĩ của mình…

Min Ho, cuối cùng cậu cũng đã trở về đây. Mạnh mẽ, trưởng thành, cậu chưa bao giờ khiến tôi phải thất vọng. Chắc cậu đã hiểu vì sao tôi lại yêu cà phê đến như vậy. Nó là nhớ, là quên, là yêu, là đau…
Có những điều tôi vẫn chưa nói với cậu và sẽ chẳng bao giờ cậu được nghe… Anh ta mất rồi, mất trong một vụ tai nạn giao thông. Ngày tôi đi Busan là để đi viếng anh ấy. Cả quán này, tôi chưa bao giờ có ý định sẽ nhượng cho ai cả. Xin lỗi vì đã nói dối cậu. Tôi quý mến cậu, nhưng tôi có những lí do để không thể yêu cậu. Những lí do, như là bí mật, và sẽ chẳng ai được phép biết ngay cả khi tôi chết…Và hãy để tôi giữ cho riêng mình những bí mật ấy nhé. Chúc cậu hạnh phúc. Cậu hãy chờ đợi thêm một chút nữa nhé, tôi tin một ngày không xa sẽ có một cô gái tốt hơn tôi gấp vạn lần yêu thương cậu.

Cậu biết vì sao hôm nay cà phê lại thơm vậy không? Vì tôi đã bỏ vào đấy những kí ức, những yêu thương, những nỗi đau, những vị ngọt, những vị đắng và một thứ bí ẩn để … quên. Hãy quay về đây khi cậu muốn quên hay muốn nhớ nhé!
Tôi luôn dành cho cậu một tách cà phê Espresso…
 26/09/2010

*Note:Có một vài sự thật hay ho đằng sau cái fic này :))
1.Cái tên fic đặt cách đây 2 tháng, còn cái ý tưởng fic nghĩ ra ngày hôm qua
2.Bài Go Away của 2NE1 khiến cho au m` có một vài ý tưởng
3.Mình nghĩ 2 tiếng cái tên của nv nữa chính trong chuyện thế mà cuối cùng lại không đặt tên
4. Cốt truyện nghĩ ra trong vòng 30' mà viết được câu chuyện hết hơn 3 tiếng
5.Hnay định tặng b. Cin phần tiếp theo của Khoảng lặng cơ mà lại ih viết cái này
6. Đây là lần đầu tiên m` viết shot thế nên còn nhiều khúc củ chuối.
7.M` muốn có nhiều người comm fic cho m`
8.Ng` viết cái fic này bị hâm... ai tin thì tin =))
9.m` vẫn chưa uống espresso
10.m` thik cảm ơn b. Cin :) đọc cái này ngạc nhiên chứ!? k phải là Khoảng lặng hihi r` t sẽ post t' KL ha

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

[gift fic][short fic] Khoảng lặng-MiLee



Author: Mi Lee


Kim Jong Hyun- Kim Soo Ri- Kim Ki Bum
[The first short fic - gift fic]

*Note: Cái fic này là dành tặng cho BFF của m` nhân dịp sn ha ;) và một người nữa sn vào ngày 23/09- Bummie của m`
Tự thấy m` chẳng làm dc gì cho sn các b. nên là đành viết fic :)
M` còn mún nói vài cái note nho nhỏ kể chuyện xung quanh cái fic này kiểu Behind the sence ấy cơ mà lại chưa có thời gian note cho hết
Đáng lẽ fic sẽ đc post vào sn Key là mai cơ mà tự cảm thấy mai có nhiều việc nên dời lại nay và còn một lí do nữa là mún cũng cố tinh thần cho m` và b. Cin về những chiện củ chuối liên quan đến trường lớp dạo gần đây
Đây là lần đầu tiên w short fic đường hoàng nên k thể thiếu sai sót 
Thứ 2 là part nay mình post chỉ mang tính giới thiệu và summary cho câu chuyện là nhiều nên chưa đi sâu vào tình huống nào cả :)
m` sẽ cố gắng hoàn tất cái fic này dù có dc yêu thik hay k iu thik
Và m` nghĩ nếu càng vào sâu m` sẽ wen và có nhiều tiết bộ hơn :)
ừm ~ vậy đã :)

--------------------------------------------------------------
“Giữa chúng ta luôn tồn tại một khoảng lặng như thế, rất lâu.
Và cậu hay tớ, ai sẽ là người phá vỡ khoảng lặng ấy
... hay không ai cả!?”

“Thu Seoul và những khoảng lặng…
Nếu không có chúng chắc giờ này chúng ta đã chẳng  gặp nhau
Thu Seoul và những khoảng lặng…
Nếu không có chúng chắc giờ này chúng ta đã yêu nhau
Cậu nhỉ!?”

Sự thật là, mỗi người trong ta đều có một khoảng lặng


Nói hay im lặng!?


Giấu kín hay chờ đợi...!?

.
.
.
Hãy để con tim quyết định cho em...


Khong lng

Chapter 1: Nhng cây bút màu


                                                                 *Part 1: Invisible

Lần đầu tiên nó gặp cậu cách đây bốn năm. Khi nó là một đứa học sinh mới.  Ngày đầu tiên vào học, nó đã  chọn một ghế ngồi thật khuất gần bên cửa sổ lớp và im lặng.
Mới đầu cả lớp đều nhìn nó một cách tò mò vì cái mác học sinh mới nhưng rồi lại thôi vì nó chả có gì đặc biệt
Nó rất thích chỗ ngồi  đã chọn. Người ta rất khó để thấy nó, nhưng nó lại có thể lẳng lặng quan sát tất cả mọi người. Những đứa trong lớp chỉ nghĩ đơn giản nó là một đứa ít nói và khó gần mà không hề hay, cho dù nó im lặng, nhưng không phải là nó không biết. Nó biết tất cả mọi thứ. Chỉ là nó chọn cho mình một cách khác biệt để nhìn nhận mọi thứ. Đó là qua những khoảng lặng của riêng mình…
Nó giống như là một người tàng hình trong lớp.


oOo

Giữa học kì đầu tiên, nó bắt đầu phát hiện ra những mảnh đối lập trong lớp
Đầu tiên là nó và cậu. Cậu và nó rất khác
Cậu là điểm thu hút của mọi ánh mắt trong lớp, trừ nó. Cậu hay cười nói với tất cả mọi người , trừ nó. Tất cả những đứa con gái trong lớp đều thích mê cái vẻ trưởng thành, cách nói chuyện đầy hấp dẫn của cậu, trừ nó. Hơn một lần, nó đã tự hỏi vì sao lại thế. Và rồi nó nhún vai , cười: đơn giản là vì nó là một đứa tàng hình.
Nó chẳng thấy buồn tẹo nào, lại còn thấy rất thú vị nữa. Đâu phải ai cũng có thể tàng hình như nó. Nó tự thấy hài lòng…
Nó vẫn hay chú ý đến cậu. Chẳng phải là nó chút gì đặc biệt với cậu, chẳng qua là vì cậu quá nổi bật trong lớp. Mọi hoạt động của cậu đều được bọn con gái bàn tán sôi nổi. Dù nó có không muốn biết thì cũng chẳng thể làm gì khác.
Năm học đầu tiên kết thúc, nó vẫn là một đứa vô hình đúng nghĩa với thành tích học tập khá ổn. Còn cậu vẫn là một người quá nổi tiếng trong cái lớp này, mặc dù thành tích học tập của cậu không bằng nó. Và lại một điểm khác biệt nữa.
Lần đầu tiên, nó thấy có người khác nó đến vậy. Thế nên, cho dù nó có thân thiện hơn đôi chút với những đứa ngồi bên cạnh nhưng với cậu thì dường như chẳng bao giờ nó nhìn kĩ  khuôn mặt cậu dù chỉ một lần. Lần đầu tiên, có một người  dù  mang tiếng  là bạn cùng lớp, nhưng chẳng bao giờ nó đi sượt qua cậu dù chỉ một lần. Cậu và nó có một khoảng cách quá lớn. Là cậu ấy, Kim Jong Hyun.


oOo

Đó là những mảng kí ức đầu tiên của nó và cậu. Đâu ai ngờ, người nó ngỡ  chỉ đi ngang qua cucộ đời nó một thoáng ngắn ngủi như thế thôi. Vậy mà lại là người nó chẳng bao giồ quên được…
Đâu ai ngờ, nó vẫn luôn là người tạo ra những khoảng cách, những khoảng lặng đối với cậu. Vậy mà  lại  có lúc nó ao ước ngay từ đầu có thể xóa bỏ những khoảng lặng như thế…
Đâu ai ngờ, có lúc nó sẽ khóc vì cậu, người khi xưa nó còn chưa bao giờ đi sượt vai qua…
Đâu ai ngờ được…

Cuộc sống vẫn thường hay ghép những mảnh khác nhau vào một bức tranh
Trớ trêu thay
Cậu và nó cũng vậy…


Chủ Nhật, 26 tháng 9, 2010

[oneshot]Espresso-MiLee

Author: Mi Lee

_Choi Min Ho_

[ Mi Lee: The first oneshot ]
Note: For my Honey!

..: Nó nhẹ nhàng, thoáng chút tiếc nuối về một thứ gì đó đã qua
Hương cà phê quen thuộc phảng phất, khiến ta chợt giật mình
Hình như, ta nhớ ..:

“ Chị đến với cậu- một tình cảm rất mới lạ
Và rồi chị đi khỏi đời cậu trong hương espresso
Đắng nghẹn”

Espresso
                                                  … dành cho ngày hôm nay

Cái vị đắng ấy, là để nhớ
...hay để quên !?

oOo
Cậu lại trở về Seoul. Những khu phố phồn hoa, tấp nập và nhộn nhịp ở thành phố đông người bậc nhất Hàn Quốc. 2 năm, đã đến lúc cậu cần phải trở về để kiểm chứng một điều. Đúng hơn là nhiều điều nhưng chỉ về một người…

oOo

-Cậu uống gì?
-Em muốn một li nước gì đó thật lạnh
-Một li nước thật lạnh khi trời mưa ư?
-Vâng, em muốn thật tỉnh táo để nhớ những trang giấy đầy nghịt chữ này.
-Vậy sao cậu không dùng cà phê, một li cà phê thật ấm. Nó sẽ khiến cậu cảm thấy đở lạnh và nhớ được nhiều thứ hơn đấy


oOo
Cậu đến quán trong một ngày trời mưa thật nhẹ.

Hai năm trôi qua, cuộc sống ở đây vẫn ồn ả như khi cậu chưa đi. Kiếm được một khoảng khắc lặng lẽ ở đây thật khó. Nhưng không hề khó đối với cậu. Cậu biết nơi nào có thể mang đến cho cậu sự bình yên…
Cậu chọn một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, gọi một li cà phê thật đặc. Lâu lắm rồi, cậu chưa đi uống cà phê một mình.
Ngoài trời, những hạt mưa lất phất, bay bay. Trong quán tiếng nhạc piano vang lên nhẹ nhàng, nghe như một vũ khúc. Cậu như thấy lòng mình lắng lại. Thật trùng hợp. Nhớ ngày cậu đi, quán cũng chơi bản nhạc này

Có phải vì cơn mưa nho nhỏ làm cho cuộc sống này làm cho mọi thứ chậm lại, để người ta có những phút giây để nhớ…
Hay là vì giai điệu kia khiến những kí ức quay về…
.
.
Tôi nhớ chị

Ừ, cậu nhớ…
Đâu phải ngẫu nhiên cậu chọn cà phê
Đâu phải ngẫu nhiên cậu đến quán
Đâu phải ngẫu nhiên cậu về lại Seoul…

Người phục vụ đặt cốc cà phê lên bàn, cúi chào rồi nhẹ nhàng rút lui.

Hương thơm chút lạ chút quen, thoảng trong không khí, đấy mê hoặc.

Những làn khói ngắn, mỏng manh, hiện rồi lại tan. Lơ lửng…
Những kí ức mong manh, ngắt quãng, nhớ rồi lại quên. Miên man…

oOo

Lần đầu tiên, cậu đến đây năm 18 tuổi. Cậu ôn thi đại học và cần một nơi yên tĩnh. Hôm đó trời mưa lạnh, đứng trú ngoài mái hiên của quán, cậu bắt gặp nụ cười ấm áp của chị- nhân viên phục vụ của quán. Nụ cười như có điều gì đó rất kì diệu, làm cho không gian quán nhỏ như ấm lên. Cậu đẩy cửa vào quán, như bị một sức hút lôi kéo. Chị nhìn cậu, mỉm cười.


Và rồi cậu hay đến quán. Nơi có một cô gái luôn dành một nụ cười đợi cậu.


Quán ít khách lắm, nếu có chỉ toàn những khách quen. Chị biết tên tất cả và sở thích nước dùng của họ. Ngày lần thứ 3 cậu đến, chị đã biết tên cậu và để sẵn một li nước trái cây thật lạnh trên bàn. Chỉ cần thấy bóng dáng cậu tiến đến quán đằng xa, chị đã mỉm cười. Cứ như chị đợi cậu vậy…

Chị hay đến trò chuyện với cậu. Vì cậu ít nói nên chỉ toàn nghe chị kể chuyện. Những câu chuyện ngẫu hứng về chị và cuộc sống của chị. Chị thân thiện và rất thoải mái không chút e dè. Chị trò chuyện với cậu như với một người bạn

Chị hơn cậu 2 tuổi là sinh viên của trường đại học Luật ở Seoul. Chị bảo thích hương cà phê và những bản piano du dương nên vay mượn một số tiền để mở quán. Chị vừa làm chủ quán, vừa làm nhân viên, kiêm luôn người pha chế. Bận luôn tay, nhưng chị vẫn mỉm cười
-Chị định dành hết công việc của nhân viên à?
-Chỉ là tôi thích bận rộn J và xem nó như một niềm vui. Nhưng cậu thấy đấy có bao giờ tôi mệt mỏi đâu. Không những thế, tôi còn có cơ hội phục vụ và trò chuyện với một người đẹp trai như cậu nữa
Chị nói xong cười nắc nẻ, tôi cũng cười mặt đỏ bừng

Chị nhẹ nhàng, tinh tế và sâu sắc. Tuy ít nói nhưng cậu có thể nhận ra qua những câu chuyện chị kể. Tuổi thơ chị không mấy yên ả, chị phải tự lập từ năm 17 tuổi. Chị kể lại câu chuyện tuổi thơ mình cho cậu nghe không chút buồn. Cậu biết chị là một người mạnh mẽ và nghị lực…

Chị chẳng bao giờ gọi cậu là em như những người khác.
-Tôi không thích gọi cậu là em. Vì tôi thấy trong cách lắng nghe của cậu, một Min Ho trưởng thành và sâu sắc. Tôi xem cậu như là một người bạn thân. Một người bạn thân chẳng biết gì cả đủ để tôi kể hết về mình mà không chút ngần ngại

Chị tìm thấy những điều mà những đứa con gái bằng tuổi không bao giờ phát hiện ra.
Có lần, chị chống cằm, lặng yên nhìn cậu. Và rồi chị mỉm cười:
-Cậu biết không, cậu là người đàn ông có đôi mắt đẹp nhất trên đời đấy. Một đôi mắc có sức hút đến kì lạ. Như một ngọn lửa ấm áp và bí ẩn khiến người khác phải chú ý…
Lần đầu tiên cậu nghe người ta nhận xét về đôi mắt cậu như thế…

Chị và cậu thân nhau và chẳng còn khoảng cách nào cả. Từ ngày quen chị, cậu có những cảm giác thật lạ. 18 trong cậu là những ngày tháng thấy chị cười, là hình bóng của chị, là giọng nói của chị, là hình dáng của người con gái nhỏ nhắn với nụ cười ấm hơn nắng. Quán nhỏ của chị là nơi cậu tìm thấy bình yên nhất. Bình yên như hương cà phê thoang thoảng. Bình yên như những bản piano cuối chiều. Bình yên như giọng nói của chị

oOo
Cậu khuấy nhẹ li cà phê.
Nhấc lên và nhấp một ngụm
Thứ chất lỏng đen kì diệu kia thấm vào cậu. Một vị ngọt.

Lần đầu tiên, tôi uống cà phê chị pha. Tôi cũng thấy ngọt. Ngọt như nó chưa từng có vị đắng vậy.

Cậu nhớ…

Lần ấy, cậu ôn thi và chị đã pha cho cậu một tách cà phê nóng hổi. Chị ân cần dạy cậu cách để nhớ nhanh những bài học.
Chị bảo đó là cà phê Espresso, một thứ cà phê của Ý. Rất khó pha
Không biết có phải vì chị cố tình pha cà phê thật ngọt hay vì một lí do nào khác. Nó như một chất kích thích ngấm vào người, cậu thấy tỉnh táo và minh mẫn hẳn. Chị bảo cậu:
-Nó dùng để nhớ đấy!
Và cứ như thế, cậu có thói quen dùng cà phê.

Nhưng cà phê cũng có vị đắng
Và nó không làm sao có thể phủ nhận được
Cho dù có cho nhiều đường đến mấy
Thì cũng vẫn còn đó
Chỉ là sau vị ngọt một chút, nó sẽ ngậy lên đắng ngẹn

Cũng giống như tình yêu, đâu đơn thuần chỉ có hạnh phúc. Yêu ai đó, cũng như chấp nhận uống cà phê và những cảm giác hạnh phúc, đau khổ mà nó mang lại…
Tôi nhận ra điều đó, từ khi biết yêu chị…

oOo

Sự có mặt của chị trong cuộc sống đã đánh thức những cảm xúc sâu thẳm trong cậu. Và cậu nhận ra hình ảnh chị không thể thiếu, cậu yêu chị. Nhưng cậu chưa nói

Rồi cậu cũng biết chị yêu anh

Yêu anh, cũng là lúc chị khóc nhiều hơn.

Một lần, cậu thấy quán đóng cửa. Linh tính thấy có điều gì không ổn. Cậu gọi điện cho chị. Chị nhấc máy, một giọng nói thật buồn. Chị bảo chị đi ra ngoài có chút chuyện bảo cậu mai hẳn đến quán.
-Chị có chuyện gì à? Nói cho em biết đi- cậu biết có điều gì không ổn
-…
-Chị bảo xem em như là một người bạn mà.
-…
-Vậy là chị nói dối. Chị không tin tưởng em
-…
Cậu tức giận định dập máy thì giọng chị thật nhỏ mới vang lên
-Cậu vào quán đi…
Kết thúc cuộc gọi.

Cậu đẩy cửa vào. Cậu không giấu nỗi ngạc nhiên trước mắt cậu là một khung cảnh hỗn loạn. Bàn ghế đạp đổ khắp nơi, những mảnh vở của li tách tứ tung. Chị đứng thất thần gần quầy pha chế .
-Tại sao…?
-Cậu có thể cùng tôi thu dọn hết rồi chúng ta hãy nói chuyện được không…

Rồi cả hai im lặng dọn dẹp, kê lại bàn ghé. Cậu lén nhìn qua chị. Khuôn mặt chị thật buồn, đôi môi nhợt nhạt…Cậu xót xa

-Min Ho này, cậu cho tôi mượn bờ vai của cậu nhé. Một lát thôi
Cậu im lặng gật đầu. Rồi chị ngã đầu vào vai cậu. Chị khóc, những giọt nước nóng hổi thấm vào đôi vai rộng.
Cả hai không ai nói gì, lặng yên
Được một lát, chị lấy khăn lau nước mắt, sụt sịt rồi mỉm cười.
-Cậu biết không? Cậu còn có một đôi vai thật rộng và vững chắc để mọi người con gái đều ao ước được ngả vào để tìm kiếm sự cân bằng và để khóc
Lần đầu tiên, cậu thấy chị yếu đuối đến vậy

Hôm đó chị không nói gì với cậu cả. Nhưng hôm sau cậu nghe nhân viên trong quán xì xầm rằng hôm đó bạn trai chị đã đến phá quán chỉ vì chị không đi chơi với anh ta. Cậu tức giận, ngỡ ngàng. Vậy mà chị không trách anh ta một lời nào và cũng im lặng chịu đựng. Cậu giận lắm, tại sao chị lại phải làm như vậy
-Cậu đã yêu ai bao giờ chưa?
Cậu im lặng, sao chị lại hỏi cậu câu đó
Chị lại cười, nụ cười nhạt tênh
-Thế thì làm sao cậu hiểu được…

Chị không còn khóc nữa. Những chị buồn hơn, ánh mắt như một lưỡi dao sắc cứa vào tim cậu. Cậu cũng thấy đau. Chị bảo anh ta có nhiều người yêu lắm, ai cũng xinh đẹp và giỏi hơn chị nhiều. Anh ta là dân chơi, thay bồ như thay áo, nóng tính và cộc cằn.
-Tại sao chị lại yêu anh ấy?
-Tơi cũng không biết nữa. Yêu thì yêu, thế thôi.
-Thế anh ta có yêu chị không?
-Chắc là không… Sao, cậu thấy tôi ngốc lắm phải không!?
Chị lại cười và cậu không thích nụ cười đó của chị. Vô hồn và buồn. Cậu lặng thinh…

Cậu ghét anh ta. Ghét đến căm phẫn. Hắn có quyền gì mà bắt chị phải như thế, dày vò chị đến như vậy. Còn chị, sao chị lại dại khờ đến vậy? Một người như thế có đáng để chị yêu thương và chờ đợi. Cậu đau, cậu thắc mắc và cậu… không hiểu


Từ dạo ấy chị buồn nhiều hơn

-Câu có biết hát không?
Cậu gật đầu
-Hát cho tôi nghe nhé, bài “Milk Tea” đấy. Cậu biết không?
Rồi cậu cố gắng hát, chị chăm chú lắng nghe.
-Choi Min Ho này,cậu hãy làm ca sĩ nhé! Tôi rất thích giọng hát của cậu. Nó không quá hay, nhưng nó ấm và đặc biệt.
Chị bảo ngày xưa, trước khi quen anh chị thích uống trà sữa lắm. Từ khi quen anh, chị mới biết uống cà phê và thích nó

Cậu nhận ra, những thói quen đều bắt nguồn từ những lí do
Thêm một lần, cậu thấy chị khóc

Cậu không thể chấp nhận được nữa. Cậu muốn bảo vệ chị và không cho phép ai làm chị khóc.

Cậu nắm lấy tay chị:
-Chị có thể cho tôi một cơ hội không? Tôi sẽ bảo vệ chị và không để ai làm cho chị khóc
ChỊ ngỡ ngàng, bối rối, rồi nhìn cậu. Chị rụt tay ra:
-Cảm ơn tình cảm của cậu nhưng tôi cần có thời gian suy nghĩ…

Cậu hy vọng. Cậu chờ đợi. Cậu biết chị đủ thông minh để chọn lựa.
Cậu vẫn dành đôi vai để chị tựa vào
Cậu cho chị một thời gian đủ tĩnh lặng để chị suy nghĩ…

Vậy mà cuối cùng, chị vẫn chọn anh
Cậu đau và có cảm giác như trong tim mình đầy những vết cắt
Tình yêu đầu tiên của cậu…
“Cậu là một con người mạnh mẽ, trưởng thành. Cậu sẽ là điểm tựa vững chắc cho người con gái cậu yêu. Cảm ơn cậu vì tất cả… Và xin lỗi cậu vì tất cả. Ngày mai tôi sẽ đến Busan cùng anh ấy và rồi sẽ nhượng quán cà phê này lại cho một người khác. Cầu mong cậu sẽ tìm thấy một người con gái tốt hơn tôi”
Cậu thấy chếnh choáng… Cậu im lặng và ra đi, không níu kéo. Cậu tôn trọng sự lựa chọn của chị.
Cậu đi, dốc sức vào học tập. Cậu đã không trở về đây cho đến 2 năm sau…

Lần cuối uống cà phê chị pha. Nó đắng nghẹn

oOo
Nhớ đến chị, cà phê lại đắng…

Quay về lại với thực tại, cậu nhấp ngụm cà phê cuối cùng. Vị đắng tan vào trong cơ thể
Nếu bây giờ có ai hỏi cậu vì sao ngày ấy cậu lại để chị ra đi dễ dàng như vậy thì chắc cậu cũng sẽ không trả lời được. Đơn giản là vì cậu muốn thế. Đơn giản là tình yêu của cậu bắt cậu phải làm thế. Cũng giống như chẳng bao giờ chị trả lời được câu hỏi vì sao của cậu
Tự con tim nó có lí lẽ riêng của nó và tình yêu biết cách giải quyết mọi thứ… đôi khi là đúng đắn, có lúc là ngu ngốc, có khi chẳng ai hiểu vì sao.
Cậu cười. Giống như ai đó đã từng nói: Con tim ở trong cơ thể người mà sao lại mâu thuẫn thế, chẳng ai điều khiển được nó…

Một thứ gì đó ngấm vào người. Qúa khứ hôm qua và vị đắng kia khiến cậu nghiệm ra nhiều điều
Rằng cà phê không chỉ dùng để nhớ mà nó cũng dùng để quên. Không phải là quên đi quá khứ mà quên đi những cảm xúc khi xưa. Quên đi những suy nghĩ xưa và đối mặt với mọi thứ phía trước…
Giờ, cậu chẳng còn muốn kiểm chứng điều gì nữa. Cậu không cần muốn biết những lí do, không còn muốn quên, cũng không nhất thiết phải gặp được chị như những gì cậu từng nghĩ…

Cậu đã đủ mạnh mẽ để cất gọn lại mọi kí ức để tiếp tục…

Trời tạnh mưa, cậu thanh toán và đứng dậy. Cậu sẽ quay về đây để dùng cà phê như thói quen dạo trước.

Cậu bước ra. Không để ý đến tên quán đã được đổi. Giờ nó tên “Quên…” chứ không còn là “Nhớ…”

oOo
.
.
.
Có một người phụ nữ đứng ở quầy pha chế vẫn luôn nhìn cậu. Chị đã nhìn cậu từ khi cậu bước vào quán cùng với một nụ cười ấm như nắng như ngày nào. Nhưng cậu không để ý. Cậu miên man với những dòng suy nghĩ của mình…

Min Ho, cuối cùng cậu cũng đã trở về đây. Mạnh mẽ, trưởng thành, cậu chưa bao giờ khiến tôi phải thất vọng. Chắc cậu đã hiểu vì sao tôi lại yêu cà phê đến như vậy. Nó là nhớ, là quên, là yêu, là đau…
Có những điều tôi vẫn chưa nói với cậu và sẽ chẳng bao giờ cậu được nghe… Anh ta mất rồi, mất trong một vụ tai nạn giao thông. Ngày tôi đi Busan là để đi viếng anh ấy. Cả quán này, tôi chưa bao giờ có ý định sẽ nhượng cho ai cả. Xin lỗi vì đã nói dối cậu. Tôi quý mến cậu, nhưng tôi có những lí do để không thể yêu cậu. Những lí do, như là bí mật, và sẽ chẳng ai được phép biết ngay cả khi tôi chết…Và hãy để tôi giữ cho riêng mình những bí mật ấy nhé. Chúc cậu hạnh phúc. Cậu hãy chờ đợi thêm một chút nữa nhé, tôi tin một ngày không xa sẽ có một cô gái tốt hơn tôi gấp vạn lần yêu thương cậu.

Cậu biết vì sao hôm nay cà phê lại thơm vậy không? Vì tôi đã bỏ vào đấy những kí ức, những yêu thương, những nỗi đau, những vị ngọt, những vị đắng và một thứ bí ẩn để … quên. Hãy quay về đây khi cậu muốn quên hay muốn nhớ nhé!
Tôi luôn dành cho cậu một tách cà phê Espresso…
 26/09/2010

*Note:Có một vài sự thật hay ho đằng sau cái fic này :))
1.Cái tên fic đặt cách đây 2 tháng, còn cái ý tưởng fic nghĩ ra ngày hôm qua
2.Bài Go Away của 2NE1 khiến cho au m` có một vài ý tưởng
3.Mình nghĩ 2 tiếng cái tên của nv nữa chính trong chuyện thế mà cuối cùng lại không đặt tên
4. Cốt truyện nghĩ ra trong vòng 30' mà viết được câu chuyện hết hơn 3 tiếng
5.Hnay định tặng b. Cin phần tiếp theo của Khoảng lặng cơ mà lại ih viết cái này
6. Đây là lần đầu tiên m` viết shot thế nên còn nhiều khúc củ chuối.
7.M` muốn có nhiều người comm fic cho m`
8.Ng` viết cái fic này bị hâm... ai tin thì tin =))
9.m` vẫn chưa uống espresso
10.m` thik cảm ơn b. Cin :) đọc cái này ngạc nhiên chứ!? k phải là Khoảng lặng hihi r` t sẽ post t' KL ha

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

[gift fic][short fic] Khoảng lặng-MiLee



Author: Mi Lee


Kim Jong Hyun- Kim Soo Ri- Kim Ki Bum
[The first short fic - gift fic]

*Note: Cái fic này là dành tặng cho BFF của m` nhân dịp sn ha ;) và một người nữa sn vào ngày 23/09- Bummie của m`
Tự thấy m` chẳng làm dc gì cho sn các b. nên là đành viết fic :)
M` còn mún nói vài cái note nho nhỏ kể chuyện xung quanh cái fic này kiểu Behind the sence ấy cơ mà lại chưa có thời gian note cho hết
Đáng lẽ fic sẽ đc post vào sn Key là mai cơ mà tự cảm thấy mai có nhiều việc nên dời lại nay và còn một lí do nữa là mún cũng cố tinh thần cho m` và b. Cin về những chiện củ chuối liên quan đến trường lớp dạo gần đây
Đây là lần đầu tiên w short fic đường hoàng nên k thể thiếu sai sót 
Thứ 2 là part nay mình post chỉ mang tính giới thiệu và summary cho câu chuyện là nhiều nên chưa đi sâu vào tình huống nào cả :)
m` sẽ cố gắng hoàn tất cái fic này dù có dc yêu thik hay k iu thik
Và m` nghĩ nếu càng vào sâu m` sẽ wen và có nhiều tiết bộ hơn :)
ừm ~ vậy đã :)

--------------------------------------------------------------
“Giữa chúng ta luôn tồn tại một khoảng lặng như thế, rất lâu.
Và cậu hay tớ, ai sẽ là người phá vỡ khoảng lặng ấy
... hay không ai cả!?”

“Thu Seoul và những khoảng lặng…
Nếu không có chúng chắc giờ này chúng ta đã chẳng  gặp nhau
Thu Seoul và những khoảng lặng…
Nếu không có chúng chắc giờ này chúng ta đã yêu nhau
Cậu nhỉ!?”

Sự thật là, mỗi người trong ta đều có một khoảng lặng


Nói hay im lặng!?


Giấu kín hay chờ đợi...!?

.
.
.
Hãy để con tim quyết định cho em...


Khong lng

Chapter 1: Nhng cây bút màu


                                                                 *Part 1: Invisible

Lần đầu tiên nó gặp cậu cách đây bốn năm. Khi nó là một đứa học sinh mới.  Ngày đầu tiên vào học, nó đã  chọn một ghế ngồi thật khuất gần bên cửa sổ lớp và im lặng.
Mới đầu cả lớp đều nhìn nó một cách tò mò vì cái mác học sinh mới nhưng rồi lại thôi vì nó chả có gì đặc biệt
Nó rất thích chỗ ngồi  đã chọn. Người ta rất khó để thấy nó, nhưng nó lại có thể lẳng lặng quan sát tất cả mọi người. Những đứa trong lớp chỉ nghĩ đơn giản nó là một đứa ít nói và khó gần mà không hề hay, cho dù nó im lặng, nhưng không phải là nó không biết. Nó biết tất cả mọi thứ. Chỉ là nó chọn cho mình một cách khác biệt để nhìn nhận mọi thứ. Đó là qua những khoảng lặng của riêng mình…
Nó giống như là một người tàng hình trong lớp.


oOo

Giữa học kì đầu tiên, nó bắt đầu phát hiện ra những mảnh đối lập trong lớp
Đầu tiên là nó và cậu. Cậu và nó rất khác
Cậu là điểm thu hút của mọi ánh mắt trong lớp, trừ nó. Cậu hay cười nói với tất cả mọi người , trừ nó. Tất cả những đứa con gái trong lớp đều thích mê cái vẻ trưởng thành, cách nói chuyện đầy hấp dẫn của cậu, trừ nó. Hơn một lần, nó đã tự hỏi vì sao lại thế. Và rồi nó nhún vai , cười: đơn giản là vì nó là một đứa tàng hình.
Nó chẳng thấy buồn tẹo nào, lại còn thấy rất thú vị nữa. Đâu phải ai cũng có thể tàng hình như nó. Nó tự thấy hài lòng…
Nó vẫn hay chú ý đến cậu. Chẳng phải là nó chút gì đặc biệt với cậu, chẳng qua là vì cậu quá nổi bật trong lớp. Mọi hoạt động của cậu đều được bọn con gái bàn tán sôi nổi. Dù nó có không muốn biết thì cũng chẳng thể làm gì khác.
Năm học đầu tiên kết thúc, nó vẫn là một đứa vô hình đúng nghĩa với thành tích học tập khá ổn. Còn cậu vẫn là một người quá nổi tiếng trong cái lớp này, mặc dù thành tích học tập của cậu không bằng nó. Và lại một điểm khác biệt nữa.
Lần đầu tiên, nó thấy có người khác nó đến vậy. Thế nên, cho dù nó có thân thiện hơn đôi chút với những đứa ngồi bên cạnh nhưng với cậu thì dường như chẳng bao giờ nó nhìn kĩ  khuôn mặt cậu dù chỉ một lần. Lần đầu tiên, có một người  dù  mang tiếng  là bạn cùng lớp, nhưng chẳng bao giờ nó đi sượt qua cậu dù chỉ một lần. Cậu và nó có một khoảng cách quá lớn. Là cậu ấy, Kim Jong Hyun.


oOo

Đó là những mảng kí ức đầu tiên của nó và cậu. Đâu ai ngờ, người nó ngỡ  chỉ đi ngang qua cucộ đời nó một thoáng ngắn ngủi như thế thôi. Vậy mà lại là người nó chẳng bao giồ quên được…
Đâu ai ngờ, nó vẫn luôn là người tạo ra những khoảng cách, những khoảng lặng đối với cậu. Vậy mà  lại  có lúc nó ao ước ngay từ đầu có thể xóa bỏ những khoảng lặng như thế…
Đâu ai ngờ, có lúc nó sẽ khóc vì cậu, người khi xưa nó còn chưa bao giờ đi sượt vai qua…
Đâu ai ngờ được…

Cuộc sống vẫn thường hay ghép những mảnh khác nhau vào một bức tranh
Trớ trêu thay
Cậu và nó cũng vậy…