Nhánh xa trục thảo bé nhỏ giữa trời
Phong linh trong trẻo vang lời của gió
OST Love me ( Yiruma )
Xa trục thảo - Phong Linh
Chapter 1: Kí ức miền xanh
Nhánh xa trục thảo bé nhỏ giữa trời
Phong linh trong trẻo vang lời của gió
Em và tôi lớn lên bên nhau.
Những đứa trẻ mồ côi khát khao tình yêu thương mãnh liệt…
Một ngày nắng hạ, trên đồi cỏ ngập tràn sắc xanh xa trục thảo. Ở nơi trời đất đang quyện nhau thành một miền xanh miên man , tôi vàThảo Linh ngồi sát bên nhau , lặng thinh ngước mặt ngắm nhìn những đám mây trắng xốp trôi lơ đểnh cuối trời. Chiều hạ cuối như nấn ná, bước qua thật chậm rãi. Và cái chậm rãi của nó làm người ta phát sợ, như khi người ta cố gắng nhiếu kéo phút chia li, để rồi hoảng hồn khi nó trôi qua trước mắt. Thảo Linh vẫn lặng lẽ vậy thôi, lãng đãng ánh buồn trong ánh mắt em xanh nhạt. Em nhìn xa lắm, đôi mắt hướng về cánh đồng xa trục thảo trước mặt nhưng như ngắm nhìn cái khoảng không mênh mông nào xa thật xa… Gió thoảng, vài sợi tóc mềm khẽ chạm vào chóp mũi, bay hương gió ngàn. Có cái gì đó như thắt lại, qua hôm nay , đến bao giờ tôi mới lại có cái cảm giác ở gần bên em thế này…
“Nếu rời xa nơi này, thì em có còn là cô bé xa trục thảo nữa không anh?”
Tiếng nói yếu ớt của em vang lên khe khẽ
“Tiểu Linh mãi mãi là cô bé xa trục thảo, dù có ở bất cứ đâu… “
Tôi gượng cười. Nụ cười vô sắc, chẳng còn chứa chút sinh lực. Tiểu Linh quay lại nhìn, thở thật dài. Rồi em cười, xít lại gần tôi hơn nữa, bờ vai tôi đón lấy mái đầu em. Mắt khẽ nhắm hững hờ… Phía cuối trời, hay một nơi nào xa lắm gió mang về những tiếng linh đinh…
“Ngày mai thôi, em sẽ chẳng bao giờ có thể đón những ngày nắng hạ ở nơi này. Chẳng còn được nhìn thấy sắc xanh của xa trục thảo, không còn nghe tiếng linh đinh của chuông gió Phong Linh. Và rồi, rất lâu sau, em sẽ không còn được ngã vào vai anh Trực Phong như thế này nữa… Chắc em sẽ nhớ anh và nhớ nơi này nhiều lắm ….”
Lời em hay lời của cơn gió u buồn nào đó. Nó tràn vào ngực tôi, trào dâng một nỗi buồn da diết. Cái ngày rời xa em sao trôi qua khó khăn thế này. Trước nỗi buồn li biệt bủa vây, xâm chiếm như toàn bộ cơ thể, một đứa con trai như tôi bỗng chốc trở nên thật yếu đuối. Cảm giác lo sợ về những chiều thiếu vắng cô bé như chiếm trọn và bóp nghẹn tất cả mọi cảm xúc khác.
“Bảy năm bên nhau qua rồi anh nhỉ … Ta đã có biết bao kỉ niệm ở nơi này. Làm sao em có đủ can đảm để gói trọn hết tất cả những kí ức tuyệt đẹp này để có thể bình thản bước đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Em cũng không biết mình có đủ nghị lực để sống một cuộc sống thiều anh không nữa…”
Làn nước long lanh chợt chảy dài trên gò má em. Tôi khẽ đưa tay lau tất cả, rồi vòng tay ôm lấy em
“Không đâu. Anh biết, em sẽ làm được mọi thứ mà. Tiểu Linh vốn dĩ đã là một cô bé mạnh mẽ mà. Chỉ cần lên thành phố, em sẽ có một gia đình hạnh phúc , một cuốc sống đầy đủ hơn nơi này rất nhiều. Rồi em sẽ sống tốt, sẽ thích nghi với tất cả như em đã từng làm. Lớn lên thấy nếu thấy nhớ thì hãy trở về thăm anh, thăm xa trục thảo.”
Em thổn thức dụi đầu vào bờ ngực tôi. Ôm lấy thân hình bé nhỏ của em. Tim nghẹn ngào như vỡ vụn. Đâu chỉ riêng em, chính tôi cũng không kìm được nỗi lo sợ đang ngày một lớn dần. Bảy năm rồi bao nhiêu kỉ niệm những mùa hạ lại chợt ùa về . Có lẽ cái thứ khắc nghiệt nhất mà chúa trời tạo ra cho con người đó chính là thời gian. Khoảng khắc là vô tận nhưng làm gì có ai níu được nó. Kỉ niệm dẫu đẹp cách mấy thời gian cũng đẩy đi xa. Cũng như bao kỉ niệm mùa hạ trôi qua, và cũng như cái khoảng khắc được ôm em trong vòng tay này cũng sẽ dần xa, mãi mãi…
Dưới trời xanh, chúng tôi mệt mọi, khẽ nhắm mắt, yên ắng nhớ lại những thứ đã xa.. Tôi để mặc em ngủ say trên vai, đôi mắt nhắm nghiền, cả cơ thể mệt mỏi buông thõng. Mí mắt vẫn lấp lánh những giọt buồn. Cho em khẽ ngủ sau bao đêm thao thức. Còn tôi, lặng yên nhìn ngắm bầu trời mùa hè cao vời vợi, những cánh xa trục thảo dưới chân rung rinh…
Nhớ…
oOo
Nhớ…
Năm tôi lên mười, Thảo Linh được các sơ dẫn về đây. Ngày đầu tiên, em rụt rè nép sau cánh cổng, nhìn xung quanh bằng ánh mắt sợ sệt. Đôi môi run rẩy không cất thành lời. Chút lạ lẫm, đầy hoảng sợ… Trong đám trẻ lúc nhúc đang vây quanh hỏi han em, tôi tò mò chen lên ngắm nhìn người mới đến.
Cô bé mặc bộ váy màu xanh nhạt, lem luốc, đôi mắt ướt nước, ráo hoảnh. Ánh mắt thật buồn của em như hướng nhìn tôi. Ánh nhìn thật sâu khiến tôi đôi chút giật mình.
Ánh mắt như có sắc xanh sâu thẳm
Mang chút u buồn, thoáng nét tinh khôi
Em hình như chỉ nhìn tôi. Hay tôi chẳng thể dời mắt khỏi ánh nhìn ma lực ấy. Ánh mắt xanh kì diệu và đẹp nhất mà một cậu bé 10 tuổi từng thấy …
Những kỉ niệm tuổi thơ của chúng tôi là những kí ức tuyệt đẹp trong khoảng không bao la của triền đồi xanh xa trục thảo. Nơi đó xa trục thảo phủ xanh cả một dải đất hoang vu..
Từ lúc nào em cũng hay đến đây, Em thích xa trục thảo và ước nguyện một ngày tìm thấy cánh cỏ bốn lá… Rồi như có một sợi dây vô hình nối giữa chúng tôi. Giữa tâm hồn khao khát bình yên và một tâm hồn non trẻ yêu mến màu xanh xa trục thảo. Có lẽ, định mệnh, bảo chúng tôi bên nhau
Bên nhau
Những ngày bát ngát cánh đồng xanh
Bên nhau
Những ngày hạ nắng dịu dàng buông nhẹ
Em yêu những cánh xa trục thảo
Còn tôi yêu cô bé có ánh mắt chứa sắc xanh…
Em là xa trục thảo của riêng tôi…
Em và tôi vẫn bên nhau như thế. Kí ức tuổi thơ êm đềm, ngát xanh màu cỏ …
oOo
Nhớ
Một ngày hạ ngát xanh…
Không gian rộng lớn như chẳng hề có điểm dừng. Xuyên suốt chỉ một sắc xanh của xa trục thảo…
Rồi cả nắng hạ cũng xanh như màu lá ….
Lung linh, diệu kì
Cánh đồng xanh của em và tôi
Em, cô bé 14 tuổi. Tinh khôi như nắng mai, bé nhỏ như nhánh xa trục thảo.
Dưới sắc lung linh của cả một khoảng đất trời. em nhẹ nhàng cúi người thật thấp, lấy ngón tay nhỏ chạm vào những cánh lá bé ti dưới chân. Em nghiêng nghiêng đầu, đôi mắt sáng lên ánh hạnh phúc. Ngón tay mềm mại như cảm nhận được sức sống mạnh mẽ ẩn sâu trong từng nhánh lá. Nắng hạ, nụ cười lấp lánh. Thoáng chút gió làm chiếc váy mỏng màu xanh lục của em phất phơ, dải ren buộc hững hờ trên mái tóc đen huyền chợt bị hất tung, bay thật xa… Làn tóc mây rối tung trước gió…
Em khẽ nhíu mày vén lại tóc về phía sau. Rồi mỉm cười, tiếp tục ngắm nhìn những nhành lá xanh mơn rung rinh trước gió…
Tôi đứng từ xa trông theo dáng người bé nhỏ của em giữa cánh đồng xa trục thảo. Bất giác cũng mỉm cười…
Ngẩn ngơ ~
“A! Anh Phong! Đến đây xem này! Em tìm được nhánh xa trục thảo bốn lá rồi đấy”
Em bỗng dưng reo to làm tôi khẽ giật mình. Tôi chạy đến nơi mà em đang đứng vẫy tay. Cố len lỏi thật nhẹ, nhón chân thật khẽ để chắc rằng không một nhánh lá nào bị tôi vô tình làm tổn thương. Em cười tít mắt chỉ cho tôi xem cây cỏ kì diệu kia. Tôi cúi thật thấp người nhìn theo hướng tay của em. Đúng rồi, giữa những đám cỏ 3 lá bình thường, xa trục thảo 4 lá nổi bật… Là xa trục thảo bốn lá thật sự, là cây cỏ trong truyện thần tiên.
“Là Tiểu Linh tìm thấy nó đấy J Người ta bảo nếu ai tìm được xa trục thảo bốn lá sẽ được ban tặng điều ước “
Tôi khẽ cười, tinh nghịch nhìn em, đầy thắc mắc
“Thế em muốn ước gì nào?”
Em đan hai tay vào nhau đặt trước mặt như đang nguyện cầu. Đôi mắt khẽ nhắm lại …
“Em sẽ ước em và anh Trực Phong sẽ không còn phải ở trại mồ côi nữa. Em ước rằng em và anh sẽ mãi ở bên nhau hạnh phúc…”
….
Trời vẫn nắng xanh. Cả không gian vang lại lời ước nguyện xa trục thảo.
oOo
Nhớ…
Em tặng tôi một chiếc chuông gió có hình xa trục thảo. Chẳng biết từ đâu em có nó, chiếc chuông bằng thủy tinh trong suốt bé bằng lòng bàn tay, phía trên buộc bằng sợi dây treo vải màu nước biển. Hễ có gió qua là chuông lại kêu linh đinh và vang lên âm thanh trong trẻo. Lần đầu tiên tôi thấy chiếc chuông gió nào đáng yêu như vậy.
“Đó là chuông gió mà mẹ em tặng em đấy, nó còn được gọi là Phong Linh đó. Em thích cái tên Phong Linh hơn. Vì nó giống như tên ghép của Tiểu Linh và anh Trực Phong vậy. Anh hãy treo nó lên cửa sổ phòng tập thể nha, để mỗi lần gió về nó lại kêu linh đinh thật vui tai ~”
Em giảng giải như một người am hiểu rất tường tận làm tôi nghệch mặt ra ngắm nghía chiếc chuông nhỏ xíu
“Đây là vật kỉ niệm của mẹ em, sao em lại tùy tiện tặng nó cho anh như vậy?”
“Vậy là anh không biết rồi, phong linh sẽ giúp xua đuổi những điều xấu, gọi gió về mang những bình yên. Với lại từ giờ phút này, em sẽ là xa trục thảo, còn anh sẻ là phong linh. Phong linh hướng về gió, xa trục thảo hướng về nắng. Nắng và gió luôn hướng về nhau thế nên phong linh và xa trục thảo phải bên nhau mãi mãi. Khi xa trục thảo lạc hướng thì nó sẽ hướng về phía tiếng phong linh gọi. Còn mỗi lần, phong linh mệt mỏi thì xa trục thảo sẽ hướng nó về miền ngát xanh….”
Tôi chăm chú nghe cô gái bé nhỏ giải thích, trong lòng cảm kích vô cùng
“… và còn một lí do nữa, xa trục thảo yêu phong linh cũng như Thảo Linh yêu anh Trực Phong vậy.”
Cô bé nhanh như cắt, nhón người, bờ môi mềm đặt lên trán tôi một nụ hôn dịu dàng rồi chạy biến. Dưới nắng, tôi giữ chặt sợi dây buộc chiếc chuông gió, cả người len lỏi một cảm xúc khó tả…
Từ đó mỗi khi có gió về cả không gian lại vang tiếng linh đnh của phong linh
oOo
Ráng chiều trài ánh hồng xuống cánh đồng, xuống mãi tóc em xõa dài. Em đã thức dậy từ bao giờ nhưng vẫn dựa đầu lên vai tôi. Mặt trời sắp lặn, tóa thứ ánh sáng mờ ảo xuống đồng cỏ. Loang ra loang ra mãi, thứ ánh sáng ánh ngọc mê hoặc. Bình yên quá, hoàng hôn nơi đây. Chỉ hai người và cánh đồng bất tận, chẳng có một chút sặc sỡ ồn ào. Không gian nơi đây, chỉ tôi và em, chỉ ráng chiều và hoàng hôn xanh đỏ, vô trùng thanh bình. Em bàn tay nhỏ vào từng ngón tay tôi. Siết chặt. Hôm nay, ngày cuối cùng bên cô em gái bé nhỏ, người tôi thương suốt bảy năm qua. Phút giây em còn bên cạnh mới quý giá xiết bao.
“Hứa với anh, sống thật tốt, dù có chuyện gì thì xa trục thảo bé nhỏ cũng phải kiên cường giữ cho mình sắc xanh thuần khiết”
…
“Em hứa”
Chiều lặn. Nét đẹp yên bình đến quặn thắt
Sáng hôm sau, trên đoạn đường từ biệt…
Người phụ nữ nhận nuôi Tiểu Linh mặc chiếc váy đen sang trọng, mái tóc màu vàng ánh kim được búi lên giống kiểu các nữ quý tộc Tây Âu. Vành mũ rộng che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ ánh mắt thật sắc. Bà ta nắm lấy tay Tiểu Linh dẫn đén chỗ chiếc xe hơi kiểu cỗ chờ sẵn.
Em bước, những bước chân chần chừ, quyến luyến chẵng muốn xa. Bóng em hao gầy dưới nắng ban trưa.
Rất nhiều người đứng nhìn theo em. Lũ trẻ con giương cặp mắt ganh tị. Giờ thì em khác chúng rồi, khác cả tôi. Cuối cùng em đã có một gia đình đúng như nguyện ước.
Em vẫn cứ bước đi xa dần.
Trong đám trẻ vẫy tay chào tạm biệt, tôi cố đứng thật vững, nở một nụ cười an lành hướng về phía em
Làn tóc mây khẽ bay …
Bóng hình thân thuộc của em xa dần, nhòe dần …
Tôi vẫn đứng chết trân. Người đờ đẫn. Muốn tạm biệt hay muốn chạy đến níu giữ em lại!?
Khựng lại. Em buông tay người phụ nữ kia ra. Quay người, em chạy thật nhanh rồi ùa vào lòng tôi như hạt nước rớt nhanh vào lòng biển rộng. Tôi ngỡ ngàng, khắp người nóng ran lên. Mái tóc mây chạm chợt chạm vào cằm, đôi tay nhỏ bé của em siết chặt vào người tôi.
Tôi vòng tay, ôm lấy thân hình bé nhỏ của em. Khẽ nhắm mắt
Tiểu Linh …
Biệt li
Dòng lệ ướt đẫm bờ vai anh
Phút giây này, anh muốn giữ lại
Mãi mãi
Tiểu Linh
Nói cho anh nghe, rằng em sẽ cứ mãi như thế này đi ….
“Anh không được quên em nhé!”
Em thổn thức chưa dừng
“Hứa với em một ngày nào anh sẽ đến tìm em …”
Giọng nói nhẹ gấp gáp, sợ hãi. Em cũng đang sợ phút giây này lắm đúng không?!
“Anh phải mãi giữ chuông gió mà em tặng… Hứa với em đi, Trực Phong!!!”
Em lay vai tôi. Gương mặt thanh tú giàn giụa nước. Tôi gần như hoảng sợ khi thấy bàn tay em buông ra…
Thảo Linh… Tôi phải xa em thật sao!?
“Anh hứa …”
Quệt dòng nước mặn chát đang chảy dài trên gò má, em mỉm cười nhìn tôi. Thở một hơi thật sâu rồi vẫy chào từ biệt.
“Tiểu Linh đi đây! Chắc chắn em sẽ sống thật tốt, anh cũng phải vậy nha…”
Tôi gượng cười. Lời từ biệt cất lên sao khó khăn đến thế. Có cái gì như trực trào, như uất nghẹn trong cổ họng. Tôi quyết định không nói, chỉ buông tay em ra. Tưởng chừng chỉ cần một phút lưu luyến nữa thôi, tôi sẽ chẳng bao giờ rời xa em được nữa.
Cố bé quay người chạy thật nhanh về phía chiếc xe. Người tài xế vặn cửa nhã nhặn mới em vào. Ngay khi em và người đàn bà kia vào trong xe. Cửa xe đóng rầm lên một tiếng.
“Grừ Grừ ….”
Tiếng động cơ xe ầm ĩ vang lên, rồi chiếc xe vụt đi bỏ lại sau mang theo bong dáng nhỏ bé quen thuộc, cả dòng khói đen nghịt phả ra. Bụi đường bay tứ tung mịt mờ.
Tôi đứng lặng, có cái gì đó như bụi bay vào mắt, dòng nước mặn đắng uất trào…
Trên ban công cửa sổ, chuông gió vang tiếng trong veo.
Cánh đồng xanh vạn lá cây xa trục thảo tĩnh lặng
Xa trục thảo- Phong linh
Li biệt…
END CHAP 1
MI LEE
Thế nha!
Ngày lành :)
Hy vọng có ai đó comment cho mình =))
MI LEE
----
Vài dòng của au:
Vậy là các bạn vừa đcọ xong chap 1 của XTT-PL :) yah~ đầu tiên là mình chân thành cảm ơn các reader của mình :) mình cố gắng hôm nay post fic vì biết rằng ngày nào cũng có đến 5 6 người view chờ fic cơ :) Mình thật sự cảm động ^____^. Thứ 2 nữa là khi đọc đến dòng này, tức là các bạn đã rất thương au và rất dũng cảm ý :) Mình biết là cái chap 1 sẽ k như 1 số bạn kì vọng. Còn non, còn chán,... yah~ m` xl~ nhưng mình hứa sẽ cố gắng hơn rất nhiều trong các chap, part sắp tới
kamsa
Sau cái chap 1 được viết theo lời kể của Trực Phong thì các chap sau sẽ kể theo ngôi thứ 3 nhé ^^
Với lại, chỉ riêng chap 1 là hẳn 1 chap còn từ cháp 2 trở đi mình sẽ chia part đấy :) Vì nội dung sẽ càng ngày càng dài hơn
À, với lại mình nghĩ mình nên nói cái note sau đây. Ở chap 1, mọi thứ có lẽ yên bình, và một số bạn thích cánh đồng xa trục thảo hay thích hình ảnh thơ ngây của TL và TP chắc sẽ phải nói lời từ biệt sớm rồi. =.=" và nếu bạn thật sự thik những hình ảnh này, thì au khuyên rằng các bạn hãy dừng lại ở chap này thì tốt hơn. Bởi vì từ chap 2 sẽ là một bước ngoặc mới hoàn toàn khác lạ. Yah~ mình thì mình vẫn khuyến khích các bạn nên tiếp tục theo dõi câu chuyện ở những phần sau chứ ^^
Vì quá khứ-hiện tại-tương lai của Thảo Linh thật sự rất đáng để theo dõi đấy nhưng ở chap này ngoài những kí ức bên Trực Phong thì tất cả những thứ khác vẫn chưa hề dc tiết lộ =)) haha * mình không mồi chài đâu nhé *
Còn về Chap 2 part 1 thì mình chỉ xin nói trước thế này
Review Chap 2: Xa trục thảo có còn xanh...?
Part 1: Hoa hồng đỏ
"Xa trục thảo
Ngày không nắng
Ngày không nắng
Làm sao có thể giữ được sắc xanh?
Khi không bên anh
Em lạc lối..."
Thế nha!
Ngày lành :)
Hy vọng có ai đó comment cho mình =))
Cảm ơn các bạn



3 nhận xét:
Hay thật...trong mắt t thật sự hiện ra khung cảnh TP va TL ngồi cạnh nhau...yên bình...Nhưng rất mong xem chap 2 sau khi pa` quảng cáo...T thjch đọc caj ji đó, hơi dữ dội một tẹo...
^
thks :)
mình sẽ cố gắng ^^
Hay lắm! Ủng hộ bạn !
Đăng nhận xét